Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 06/02/2025 20:03
Dưới ánh trăng lạc lối, tình bạn khẽ vẫy gọi,
Đường dài chưa biết mệt nhoài, nhưng âm vang thẳm sâu vỡ rụng nỗi nhớ.
Ôi, bạn ơi, cách xa là gì đâu, khi hồn ta gắn kết giữa vườn thơ!
Bước chân không thể tỏ bày, nhưng lời ca lại xoá nhoà mọi khoảng cách.
Giữa khúc dương cầm mơ màng, lời em như gió thoảng, lướt qua
Từng câu chữ là hương hoa thấm đẫm trong tâm trí,
Đêm yên bình, anh nghe, như thể cơn sóng xoa dịu vết thương xưa cũ.
Bởi bạn, đôi khi, không phải hình hài, mà là cơn gió, là ánh sáng.
Chúng ta chẳng gặp mặt, mà lòng vẫn vỗ về nhau,
Như dòng sông ngấm sâu trong thẳm tâm hồn, trôi qua mùa xuân dịu dàng.
Thời gian có thể bẻ cong, nhưng tình cảm mãi vẹn nguyên, tựa rừng cây xanh rờn trong gió.
Cứ thế, mình thăm nhau bằng những lời hát mênh mang,
Người xa, ta gần, dù khoảng cách nghìn trùng.
Cánh cửa lòng vỡ mở, để vườn thơ toả hương ngọt ngào,
Chúc nhau sum vầy, giữa những giấc mơ hoà quyện ánh sáng của tình yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.