Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/08/2025 13:34
Chỉ ta với ta –
Giữa phận người mênh mang như sương khói,
Học cách yêu lấy chính mình,
Để còn đủ vòng tay ôm trọn
Những linh hồn xa vời trong dặm đời.
Mỗi tiếng cười của đàn con cháu
Như giọt sương mai
Rơi xuống thẳm tim già nua,
Mà vẫn xanh mướt nhựa sống…
Nơi mái ấm,
Ngọn lửa yêu thương âm ỉ cháy,
Sưởi những chiều hoàng hôn
Chậm rãi rơi bên thềm ký ức.
Và ta hiểu –
Khi yêu thương trọn vẹn,
Đời chưa bao giờ,
Và sẽ chẳng bao giờ…
Là lẻ loi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.