Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/06/2025 20:46, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Admin vào 03/06/2025 00:28
Chương I: Lời ru của chiếc bóng
Đêm run rẩy như môi người sắp nói,
Một lời yêu trễ hẹn giữa tàn tro.
Em đã khóc hay trời đang rơi vội?
Lệ tan vào đá, còn mắt em loang mờ.
Tường ký ức chỗ em từng ngồi hát,
Giờ mọc rêu như cổ tích ngủ quên.
Anh vẫn giữ hơi thở người trong chén nhạt,
Uống vào tim một cõi vắng không tên.
“Em là nốt trầm anh quên không dạo,
Là giấc mơ thầm mà đời cấm anh mơ...”
Chương II: Thân xác của thời gian
Anh ôm đêm như ôm tàn tro lửa,
Tàn hơi em thơm cả cuộc trầm luân.
Từng vết cắt thời gian trôi trên cửa,
Dội vào tim một tiếng hát vang âm.
Người đã hoá tro tàn trong lồng ngực,
Mà tình anh vẫn đỏ lửa âm thầm.
Mùi tóc cũ giờ hư không thở giật,
Gọi tên ai giữa giấc ngủ âm trầm.
“Anh là linh hồn của một bản tình ca chết,
Mà em vẫn cất giữ như một lời ru buồn...”
Chương III: Mưa rửa tội cho một tình yêu
Trời đổ lệ ướt mềm vai áo lụa,
Như tay em, năm ấy chạm vào anh.
Mưa xin rửa giùm những điều đã lỡ,
Nhưng mưa nào rửa được nỗi mong manh?
Ta nằm lại, như cây khô gãy rụng,
Ủ một mình lời hứa chẳng thành tên.
Chạm vào nhau giờ là điều oan nghiệt,
Tình muộn màng nên hoá kiếp buồn thêm.
“Đêm là Thánh đường, anh là kẻ tội đồ,
Còn em là lời nguyện anh không dám đọc...”
Chương IV: Hồi kết của lời chưa nói
Nếu có kiếp sau, đừng sinh ra quá muộn,
Đừng để ta lỡ bước dưới chân nhau.
Đừng để hoa vừa nở đã tàn cuống,
Đừng để tim anh thêm một kiếp đau.
Bài thơ cũ rơi vào chiều vô tận,
Anh viết nốt bằng tiếng thở không lời.
Khúc tình si âm vang trong hư ảnh,
Tình chết rồi... vẫn hát mãi không thôi.
“Em là nốt cuối cùng của bản nhạc định mệnh,
Mà anh mãi là nhạc sĩ không tìm được dấu chấm câu...”
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.