Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 15:57
Trăng lơ lửng, treo đời trong hư ảo,
Mây lững lờ, nhẹ nhàng giấc mơ ai.
Thuyền xa bến, sóng đời thôi thao thức,
Ánh trăng vàng còn đọng ở tương lai.
Vân tan mất, tựa tựa nhẹ nhàng mảnh,
Gió giận dữ, ru hoài nỗi quạnh hiu.
Nhuỵ thơm nũng, mong tình yêu đừng tắt,
Mật hoang rơi, ai kinh thía lời yêu.
Thế gian ấy, như trăng ngàn soi chiếu,
giữa phù hoa, ai biết mộng là đâu?
Tơ trời mờ, se nên bao duyên kiếp,
Một lần yêu, vạn kiếp vẫn nguyện cầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.