Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/09/2025 06:55

Độ ấy…
Trời chớm sớm cuối mùa đông,
Mây xứ Thanh khẽ nghiêng vai hong gió,
Có dáng nàng thơ, kiều diễm như tranh vẽ,
Tựa tiên sa hạ giới, mắt tròn xoe long lanh,
Liếc một vòng nhân thế... tìm anh tự thuở ngàn năm!

Khắp dải ngân hà,
Nắng gom hoa kết tình thương rực rỡ,
Vườn đời hớn hở rộn ràng trẩy hội,
Đón mầm non hé nụ, sánh cùng tinh tú trời cao.

Thời gian trôi lặng lẽ,
Đếm tháng, đếm năm mặn ngọt phôi pha,
Hồng nhan vẫn ngời hương sắc,
Nàng Nga như vầng trăng tròn mười sáu,
Soi bóng tình trên sóng nước phù sa.
Cứ thế...
Cứ thế...
Ý tình giấu tận đáy lòng,
Mà uyên ương vẫn gọi nhau hoài, gọi mãi...
Có phải chăng
Chiều xuân bên chàng là duyên tiền định?

Ta khấn thề yêu nhau,
Như cau trầu quyện hương son nồng thắm,
Như vôi trắng điểm tình nguyện khắc lòng,
Truyền kiếp, truyền niên,
Nguyện yêu đến tận cùng bến đợi,
Dẫu thời gian chẳng thể xoá phai!


Sài Gòn, Việt Nam, 00:12’ ngày 22/12/2016.