Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 01/10/2025 11:11, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 01/10/2025 11:18
I walk through miles of dusty winds,
A wanderer’s soul, adrift within.
A smile turns bitter, tears fall dry,
Among mankind—my heart’s a broken tide.
My coat worn thin, my hair storm-stained,
Eyes burning, lips withered by pain.
The shadow of a love long lost—
I sail on still, to the boundless coast.
Childhood—born of a poor, war-scorched land,
Cradled in lullabies of mother, of gran.
Father’s back bent in fields and in arms,
Mother’s frail shoulders bore both trade and charms.
I grew beneath the blazing sun,
Southern winds breathed verse into the young.
Vũng Tàu—sweet as sugarcane streams,
Guarded my youth, my radiant dreams.
Sài Gòn, kind soil, embraced my flight,
The lecture halls flung wide the skies.
From oil rigs across storming seas,
To worksites stamped with men’s toil and feet.
The flames of oil—like blood in veins,
Lit the homeland through endless days.
Yet I am not of mere steel and gears,
But a sower of music, of poems, of ideas.
I write for mankind—soft honeyed care,
That this world may still hold love to share.
I am a lecturer—a steadfast guide,
Whose words beat calm, like a heart inside.
I am a poet, a sleepless bard,
Blending human warmth with life’s guitar.
And when my heart overflows with grace,
I give away—to soothe life’s pain.
A wayfarer through storms untold,
Still sings his song—of love to hold.
Anh đi qua những dặm dài gió bụi,
Một tâm hồn lữ khách mỏi mệt, chơi vơi.
Nụ cười cũng đắng, nước mắt cũng rã rời,
Giữa cõi đời này, lòng anh như một dòng sông lỡ bờ.
Áo anh đã sờn, mái tóc phai màu trong bão tố,
Đôi mắt cay xè, nụ cười héo úa trên môi.
Bóng dáng người xưa… vẫn xa mờ nơi đâu đó,
Anh cứ bước đi, như con thuyền ra khơi.
Tuổi thơ – ở miền Trung nghèo khói lửa,
Được ru bằng câu hát của mẹ, của bà.
Cha gù lưng trên đồng xanh và trong quân ngũ,
Mẹ gầy vai gánh cả chợ đời và câu ca.
Rồi anh lớn lên giữa nắng chang chang,
Gió phương Nam thổi đầy hồn tuổi trẻ.
Vũng Tàu – ngọt ngào như đường phèn,
Ôm ấp tuổi xuân… những ngày rực rỡ của tình yêu.
Sài Gòn – miền đất lành, chở che giấc mơ,
Giảng đường xưa mở ra cánh cửa chân trời.
Từ giàn khoan vượt sóng gió biển khơi,
Đến công trường in dấu chân bao người.
Ngọn lửa dầu… như máu tim bừng cháy,
Thắp sáng non sông qua tháng năm dài.
Nhưng anh không chỉ là con người của kỹ thuật,
Mà còn gieo nhạc, gieo thơ, gieo triết lý.
Anh viết cho nhân loại tình thương ngọt ngào,
Để cuộc đời này vẫn giữ được nghĩa chan hoà.
Anh – giảng viên, một người thầy tận tuỵ,
Lời giảng như nhịp tim giữ sự bình yên.
Anh – nhạc sĩ, nhà thơ thao thức,
Hoà nhân tình vào điệu nhạc nhân sinh.
Và khi trái tim chan chứa tình thiện nguyện,
Anh sẻ chia – để đời bớt khổ đau.
Một kẻ lữ hành đi qua ngàn cơn bão tố,
Vẫn giữ tiếng ca… gửi lại chút tình sâu.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 01/10/2025 11:11
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Phạm Trường Giang
vào 01/10/2025 11:19
Anh đi qua dặm dài gió bụi,
Chân phong trần – hồn lữ khách chơi vơi.
Cười cũng đắng, mà khóc cũng rã rời,
Giữa nhân thế, lòng như dòng sông lỡ.
Vai áo sờn, tóc phai màu bão tố,
Ánh mắt cay, nụ cười úa trên môi.
Bóng người xưa… ơi, còn đó mù khơi,
Anh vẫn bước, như con thuyền ra biển.
Thuở ấu thơ – miền Trung nghèo khói lửa,
Ru bằng câu hò của mẹ, của bà.
Cha lưng cong theo đồng xanh, quân ngũ,
Mẹ gầy vai, đời chợ búa – giảng ca.
Rồi anh lớn giữa nắng chang chang,
Gió xứ Nam thổi ngập hồn thơ trẻ.
Vũng Tàu ngọt như đường phèn khe khẽ,
Ủ xuân thì… rực rỡ những ngày yêu.
Sài Gòn đất lành, chở che giấc mộng,
Giảng đường xưa – mở cánh cửa chân trời.
Từ giàn khoan vượt trùng khơi sóng động,
Đến công trường in dấu vạn chân người.
Hạt dầu lửa… như máu tim rực cháy,
Thắp non sông, sáng dặm tháng năm dài.
Nhưng anh nào chỉ riêng người của kỹ thuật,
Mà còn gieo hồn nhạc, hạt thơ, câu triết ca.
Viết cho nhân gian tình thương ngọt mật,
Để đời này còn giữ nghĩa chan hoà.
Anh – giảng viên, người thầy tận tuỵ,
Lời giảng như tim đập giữ yên bình.
Anh – nhạc sĩ, nhà thơ thao thức,
Chút nhân tình hoà điệu với nhân sinh.
Và khi trái tim chan chứa tình thiện nguyện,
Anh chia phần – để đời bớt đớn đau.
Một kẻ lữ hành đi qua ngàn giông tố,
Còn giữ tiếng ca… gửi lại chút tình sâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.