Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 09/10/2025 07:55, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 09/10/2025 08:06
Two years have passed… yet echoes remain,
Through silent skies — hearts still refrain.
Her eyes, like drops of the moon long gone,
Still softly shine within my dawn.
Time may brush across her hands,
But never touch where spirit stands.
Each tone, each breath, each trembling chord,
Still bears the autumn — and life’s accord.
When music turns to memory’s light,
Even time itself pauses — to listen in quiet night.
Hai năm đã trôi qua… nhưng âm vang vẫn còn đó,
Giữa bầu trời tĩnh lặng – lòng người vẫn ngân nga trong im lặng.
Đôi mắt nàng, như giọt trăng của một thuở xa xưa,
Vẫn dịu dàng soi sáng trong miền ký ức bình minh của tôi.
Thời gian có thể lướt qua đôi tay nàng,
Nhưng không thể chạm đến nơi linh hồn ngự trị.
Mỗi âm thanh, mỗi hơi thở, mỗi rung động của dây đàn,
Vẫn mang trong đó cả mùa thu – và thân phận con người.
Khi âm nhạc hoá thành ánh sáng của ký ức,
Thì ngay cả thời gian cũng khẽ dừng lại – để lắng nghe trong đêm tĩnh mịch.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 09/10/2025 07:55
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Phạm Trường Giang
vào 09/10/2025 07:58
Hai năm qua… tiếng đàn vẫn ngân,
Giữa thinh không – lòng người còn lặng.
Ánh mắt nàng, như giọt trăng xưa,
Vẫn dịu dàng soi vào miền tâm tưởng.
Thời gian chỉ chạm lên đôi tay,
Không chạm được vào hồn nghệ sĩ.
Một âm, một tiếng, một hơi thở,
Vẫn mang cả mùa thu và kiếp người…
Khi âm nhạc hoá thành ký ức,
Và cả thời gian cũng khẽ dừng lại để lắng nghe tiếng đàn…
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.