Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 07:22

Em à…
tháng Năm về, gió sông thơm mùi phượng cháy,
con đường xưa mình đi… giờ đứng đợi nhau,
nắng vẫn đổ như chưa từng thay đổi,
chỉ có lòng anh… lạc mất em lâu…

Anh còn nhớ hông —
mấy chiều tan học,
mình nép nhau dưới tán me gầy,
em cười khẽ… như mưa đầu Hạ,
ngọt như đường phèn… tan chảy tim anh…

Rồi một bữa…
em theo gió mà đi xa thiệt,
để tháng Năm ở lại hoá biển lửa trong lòng,
tiếng ve kêu nghe như ai nhắc nợ,
còn anh thì… mắc cạn giữa mênh mông…

Tháng Năm đó —
đâu phải chỉ là mùa đâu em,
mà là vết thương biết nở hoa phượng đỏ,
đẹp đến nao lòng… mà đau không nói,
cháy âm thầm… cho tới hết một đời…

Con phố cũ —
trăng vẫn treo như hồi đó,
mà tụi mình… lạc mất nhau rồi,
mỗi đứa giữ một miền thương dang dở,
để tình đầu… rơi rớt giữa chơi vơi…

Em có khi nào… nhớ anh hông em?
nhớ tà áo trắng bay qua mùa cũ,
mỏng như khói… mà vương hoài không dứt,
chạm một lần… là nhớ suốt trăm năm…

Anh từng ôm một hình bóng rất lâu,
ôm mỏi mệt như lục bình trôi nước,
lời em nói… như cơn mưa tháng Hạ,
rớt xuống tim… đau tới tận đáy hồn…

Người ta nói —
tình đầu như làn khói mỏng,
đẹp vậy thôi… chớ giữ cũng bằng không,
mà anh giữ… như câu hò còn dở,
ngân nửa đời… vẫn thiếu một người nghe…

Em biết không —
có những nỗi nhớ quê mùa,
không ồn ào… mà sâu như nước lớn,
cứ âm thầm… dâng đầy trong lồng ngực,
như anh thương em —
đâu cần lý do… vẫn nhớ tới bạc đầu…


P. Rạch Dừa, Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 03/5/2026.
(Trong khoảng lặng... anh nghe mình còn nhớ, một tháng Năm... chưa kịp nói lời thương...)