Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:30
I looked into the faces
and found no strangers.
Only mothers
who once waited by a door,
fathers carrying silence home,
children holding tomorrow
in their small, uncertain hands.
The city was painted in colors,
but beneath the colors
I heard an old river
whispering the names
of those who had gone before us.
One generation
looked at another
as if memory itself
had become a bridge.
And suddenly,
I understood:
We do not inherit the earth.
We inherit the stories
that refused to die.
A grandmother’s lullaby.
A father’s tired hands.
A road beneath the rain.
A face remembered
long after the body has become dust.
Perhaps this is what art remembers
when history forgets—
that every human being
is a small homeland,
carrying within the heart
a vanished city,
an ancestral voice,
and a light
not yet born.
So let us leave our children
more than monuments.
Let us leave them
a tenderness strong enough
to remember the dead,
a conscience brave enough
to protect the living,
and a dream wide enough
to belong to no border.
For one day,
when our names have disappeared,
someone may look at a face
inside an old painting,
and feel, without knowing why,
that somewhere in the silence
a human soul
is still calling them home.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm qua 13:30
Tôi nhìn vào những gương mặt
và chẳng thấy ai xa lạ.
Chỉ thấy những người mẹ
từng một đời đứng đợi bên khung cửa,
những người cha mang im lặng trở về,
những đứa trẻ ôm lấy ngày mai
trong đôi bàn tay nhỏ bé, còn ngập ngừng.
Thành phố được vẽ bằng những sắc màu,
nhưng dưới tầng tầng màu sắc ấy,
tôi nghe một dòng sông xưa
thì thầm gọi tên
những người đã đi qua đời mình.
Một thế hệ
nhìn vào một thế hệ khác
như thể ký ức
đã hoá thành một cây cầu.
Và bất chợt,
tôi hiểu:
Ta không thừa hưởng Trái Đất.
Ta thừa hưởng những câu chuyện
đã nhất quyết không chịu chết.
Một lời ru của bà.
Đôi bàn tay mỏi mệt của cha.
Một con đường dưới mưa.
Một gương mặt được nhớ
dài hơn cả kiếp người,
khi thân xác đã hoá thành bụi.
Có lẽ đó là điều nghệ thuật còn nhớ
khi lịch sử lãng quên—
rằng mỗi con người
là một quê hương nhỏ bé,
mang trong tim
một thành phố đã mất,
một tiếng gọi của tổ tiên,
và một ánh sáng
chưa kịp được sinh ra.
Vậy nên,
hãy để lại cho những đứa trẻ
nhiều hơn những tượng đài.
Hãy để lại cho chúng
một lòng nhân ái đủ mạnh
để nhớ những người đã khuất,
một lương tri đủ can đảm
để bảo vệ những người đang sống,
và một giấc mơ đủ rộng
để không thuộc về bất kỳ biên giới nào.
Bởi một ngày kia,
khi tên chúng ta đã tan vào quên lãng,
ai đó có thể nhìn vào một gương mặt
trong một bức tranh cũ,
và chẳng hiểu vì sao,
vẫn cảm thấy giữa miền im lặng ấy
một linh hồn con người
đang gọi họ trở về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.