Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:19, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 18:26
Within me… I still hear life knocking softly,
Like an evening bell lost in the void…
Within my soul… something lingers gently,
A trace of sorrow… like wind across the river…
Life flows on… in unions and partings like tides,
Can the silted shore still cradle peace?
I stand between… countless gains and losses,
Asking my heart… is it whole, or does it cease?
Fame and gain… like drifting clouds at dusk,
Blind the eyes… and lead love astray…
Why contend… till the heart grows shallow,
And deep affection… fades away?
Within me… dwell both the human and the beast,
In intoxication… how much of “man” remains?
A flicker of light… or lost in shadow,
Through silent tempests… of worldly pains…
Wealth like water… slips through restless hands,
Power like clouds… dissolves in fleeting haze…
Only in storms… between souls and trials,
Do we see… who truly stays…
Then drink, if you must… to ease life’s sway,
But lose not yourself… along the way…
For if your heart… still dares to beat,
You have not lost… what is true and deep…
I build no castle… upon hollow fame,
Nor seek a name… above the crowd…
I only wish… to keep a simple heart,
That still can weep… and laugh out loud…
Within me… words remain unspoken,
Within my soul… love softly cries…
Each heart… a fragile string of music,
Touching one another… where eternity lies…
And if one day… life shifts its course,
Forget not… the human, tender part…
Keep alive… a lamp within your chest,
So Lac Hong’s flame… still lights the heart…
Trong tôi… vẫn còn nghe tiếng đời gõ nhẹ,
như tiếng chuông chiều lạc vào khoảng không vô định.
Trong tâm hồn… vẫn còn vương lại những điều rất khẽ,
một nỗi buồn thoảng qua như gió trên dòng sông.
Cuộc đời cứ trôi… lúc hợp, lúc tan như con nước,
bờ bãi phù sa liệu có giữ được bình yên?
Tôi đứng giữa vô vàn được – mất của kiếp người,
tự hỏi lòng mình: còn nguyên vẹn hay đã quên mất chính mình?
Danh lợi và hào quang… như mây chiều lững lờ,
che mờ đôi mắt con người, khiến tình yêu lạc hướng.
Hơn thua để làm gì… khi trái tim trở nên nông cạn,
để rồi tình sâu… hoá thành khoảng cách mong manh của vô thường.
Trong tôi… vừa có phần người, vừa có phần bản năng thấp kém,
giữa mê say của đời sống, còn giữ được bao nhiêu phần nhân tính?
Một chút ánh sáng… hay đang trôi dần vào bóng tối,
giữa cõi nhân gian đầy bể dâu lặng lẽ.
Tiền bạc như nước chảy qua tay rồi cũng cạn,
quyền lực như mây khói tan trong một cơn say.
Chỉ khi phong ba ập đến thử thách con người,
mới biết ai thật sự ở lại, ai còn chân thành.
Nếu phải say… thì cứ say để đời bớt chao đảo,
nhưng đừng để lạc mất chính mình.
Nếu trong cơn say mà tim vẫn còn đập,
thì ta vẫn chưa đánh mất tình người nguyên sơ.
Tôi không xây lâu đài trên danh vọng phù du,
cũng không cần người đời tôn xưng hay so sánh.
Tôi chỉ mong giữ được một trái tim giản dị,
giữa cuộc đời này… vẫn biết khóc, biết cười.
Trong tôi… vẫn còn những lời chưa kịp nói,
trong tâm hồn… vẫn còn nỗi yêu thương day dứt.
Mỗi con tim như một dây đàn nhỏ,
chạm vào nhau… là dậy lên sóng cảm xúc vô thường.
Và nếu một ngày cuộc đời đổi thay hướng khác,
xin đừng quên phần người mong manh bên trong.
Hãy giữ trong tim một ngọn đèn chưa tắt,
để dòng Lạc Hồng vẫn còn cháy sáng mãi về sau.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm nay 13:19
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Phạm Trường Giang
vào Hôm nay 14:13
Trong ta… còn nghe tiếng đời gõ nhẹ,
Như chuông chiều rơi lạc giữa hư không…
Trong mình… còn vương đôi điều rất khẽ,
Một chút buồn… như gió thoảng qua sông…
Đời trôi đó… hợp tan như con nước,
Bến phù sa… có giữ nổi bình yên?
Ta đứng giữa… muôn trùng cơn được mất,
Hỏi lòng mình… còn nguyên vẹn hay quên?
Lợi danh đó… như mây chiều bảng lảng,
Che mắt người… cho lạc lối yêu thương…
Hơn thua chi… mà tim mình nông cạn,
Để tình sâu… hoá khoảng cách vô thường…
Trong ta đó… có người… và có ngợm,
Giữa mê say… còn giữ được bao phần?
Một chút sáng… hay trôi theo bóng tối,
Giữa nhân gian… lắm bể dâu âm thầm…
Tiền như nước… qua tay rồi cũng cạn,
Quyền như mây… tan giữa một cơn say…
Người với người… khi phong ba thử thách,
Mới biết ai… còn ở lại, còn đây…
Say đi nhé… cho đời thôi chênh chao,
Nhưng đừng lạc… kẻo quên mất chính mình…
Một cơn say… nếu còn nghe tim đập,
Là còn ta… chưa đánh mất chân tình…
Ta không dựng… lâu đài trên danh vọng,
Không cầu ai… phải gọi tiếng hơn thua…
Chỉ mong giữ… một tấm lòng giản dị,
Giữa cuộc đời… còn biết khóc, biết cười…
Ở trong ta… có lời chưa kịp nói,
Ở trong mình… vẫn khắc khoải yêu thương…
Mỗi con tim… như một cung đàn nhỏ,
Chạm vào nhau… là dậy sóng vô thường…
Mai này lỡ… đời xoay vần đổi hướng,
Xin đừng quên… phần Người rất mong manh…
Giữ trong tim… một ngọn đèn chưa tắt,
Cho Lạc Hồng… còn cháy mãi long lanh…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.