Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 18/02/2025 21:20
Đừng quên anh, em ơi, đừng quên nhé,
Khi biển cả là lời ru của trời,
Làn sóng mơn man, hương trái ngọt đong đầy,
Đêm buông, gối đầu trên vầng sao mờ ảo.
Những ngày tới, gió sẽ rót vào lòng,
Những âm thanh như mơ, như tiếng hát ngọt ngào,
Cánh buồm tình vút bay trên bể dâu,
Lòng anh khắc khoải, lặng thầm tìm em.
Anh sẽ già đi như hồ nước sâu,
Im lặng trôi qua những chiều vắng lặng,
Mắt tìm em trong mảng trời xa vắng,
Những giấc mơ hôn nhau giữa không gian vỡ vụn.
Anh sẽ già như cây thông đứng vững,
Vẫn ôm nỗi nhớ, vẫn vỗ về bóng tối,
Nơi tình yêu như sông trôi vô bờ bến,
Mặt trăng khẽ tắt, đợi em cùng say.
Mặt trời chết đi trong bóng đêm dài,
Em khiêu vũ như ngọc bích vỡ tung,
Đừng lo, em ơi, tình yêu là sóng vỗ,
Là khúc dân ca ngọt ngào, say đắm lòng người.
Khi trăng lên, trái tim anh vỡ oà,
Những bí mật thầm thì trong từng nhịp chuông vang,
Tiếng yêu này, không thể diễn thành lời,
Chỉ có lặng im, chỉ có nỗi nhớ vương đầy.
Đừng lo, em ơi, đừng lo về ngày mai,
Khi sóng vỗ, khi hoa nhuỵ dâng tràn,
Tình ta là thế, không cần từ ngữ,
Chỉ có yêu thương, mãi mãi trong trái tim.
Em là làn gió mát trong chiều tà,
Anh là dòng sông bồi đắp yêu thương,
Chúng ta là nhau, trong vũ điệu dịu dàng,
Một tình yêu không tên, vĩnh viễn theo năm tháng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.