Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/02/2025 21:31
Ta sợ rằng… khi mình lạc lõng,
Giữa chốn hư vô, nơi nỗi buồn trôi,
Gió chiều hiu hắt sẽ ru từng khúc thở,
Vắng lặng tình yêu, vắng bóng em nơi đây.
Dương thế ơi… nếu một mai ta lỡ bước,
Dĩ vãng thờ ơ, quên lãng những lời ca,
Ai còn nhắc nhở chuyện tình xưa cũ?
Ai sẻ chia những đêm dài cô đơn?
Ta sợ ánh dương mệt mỏi vụt tắt,
Để lại trời xanh nhạt nhoà vết úa,
Không còn hương xuân, không còn thở than,
Chỉ còn bóng đêm nặng trĩu trong lòng.
Ta sợ, khi xa em, rời xa tình yêu,
Nỗi sầu buông xuống, phủ kín tâm hồn,
Ta sợ mình tàn lụi như hoa héo,
Để lại những vần thơ dang dở, u sầu…
Những lời ca, những ước mơ vỗ về,
Sẽ mãi lạc lối giữa cõi mộng dài,
Rồi xa mãi, những giấc mơ tơ liễu,
Như tình yêu đó, tan biến theo thời gian.
Dẫu biết rằng đời vốn là dòng chảy,
Mà tình yêu luôn như giọt sương qua,
Nhưng sao lòng vẫn sợ, vẫn đau đớn,
Khi ta mất đi, một chút yêu thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.