Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình không biên giới
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/09/2025 21:05
Anh ngược xuôi dọc nẻo đường đất Việt,
Gió miệt vườn thổi lướt mái chèo nan.
Qua đèo núi, rừng sâu mờ khói biếc,
Bước phong trần… mà dạ vẫn bình an.
Trời phương Bắc, tuyết sương giăng trắng xoá,
Đất phương Nam, nắng cháy gót chân trần.
Dấu chân anh trải dài theo nhịp gió,
Như khúc tình… ru mộng giữa phong vân.
Sông vẫn chảy, đôi bờ hoa dâng sắc,
Biển vẫn xanh, ôm tiếng hát quê nhà.
Địa đầu ấy – nơi hồn thiêng đất nước,
Gọi tên anh… bằng giọt nắng chan hoà.
Đời lữ khách, sương gió thành tri kỷ,
Áo phong sương chở nặng nghĩa tình quê.
Dẫu bão tố có vần xoay vận thế,
Lòng vẫn ngời… như ánh sáng câu thề.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.