Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 06:21
I hear life calling, like the Mekong River breeze,
Brushing my heart—soft as a vọng cổ refrain.
A midnight ferry drifts through nameless dreams,
Carrying Art to the shores of the lonely.
Ah… art, you see—it makes no one weep,
It turns sorrow into honeyed lips.
Life may be bruised, weathered, fading away,
Yet becomes a long night that knows how to sing.
I sit here, hearing time fall slowly,
Like bitter coffee dripping into depth.
A single leaf still finds its green,
When called by a tender, honest love.
We are not the moon, longing for the sun,
Nor the sky, parted by endless years.
We are like stars in a wandering distance,
Still burning—for each other, a fragile faith.
Your night opens—like a familiar café,
Where strangers turn known through quiet eyes.
Where no one needs to speak in perfect lines,
Yet understands… what words cannot hold.
Ah… if art is the blood within your veins,
Then in me—it is breath tinged with memory.
I come not bearing any crown of light,
Only a heart—softly falling with the waves.
Those waves of life—forever restless,
And the human soul—just as vast.
Sit down, have a drifting afternoon with me,
And hear the world… become a love song.
Tôi nghe đời gọi, như gió sông Mekong,
Khẽ chạm tim—mềm như câu vọng cổ.
Chuyến đò khuya trôi qua miền vô định,
Chở Nghệ Thuật về bến của cô đơn.
À… nghệ thuật, đâu khiến ai rơi lệ,
Mà hoá buồn thành mật ngọt trên môi.
Đời có thể dập dềnh, phai dấu, tơi bời,
Vẫn hoá đêm dài biết ngân lời ca hát.
Tôi ngồi đây, nghe thời gian rơi chậm,
Như cà phê đắng nhỏ giọt vào sâu.
Một chiếc lá vẫn tìm về sắc xanh,
Khi được gọi bằng tình yêu chân thật.
Ta không phải trăng khát khao ánh nhật,
Cũng chẳng là trời xa cách ngàn năm.
Ta như những vì sao trong xa vắng,
Vẫn cháy lên—giữ niềm tin mong manh.
Đêm của em mở ra—như quán quen xưa,
Nơi ánh mắt lạ hoá thành thân thuộc.
Chẳng cần nói những lời thật tròn vẹn,
Vẫn hiểu nhau… điều ngôn từ bất lực.
À… nếu nghệ thuật là dòng máu trong em,
Thì trong tôi—là hơi thở nhuốm hoài niệm.
Tôi đến đây không mang vầng hào quang,
Chỉ một trái tim—rụng mềm theo sóng.
Những con sóng đời—không ngừng thao thức,
Và hồn người—cũng rộng lớn vô biên.
Ngồi xuống nhé, cùng tôi một chiều trôi,
Để nghe thế gian… hoá thành khúc tình ca.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm kia 06:21
Tôi nghe đời gọi, như gió sông Cửu Long,
Lùa qua tim—mềm như câu vọng cổ.
Một chuyến đò khuya chở đầy mơ hồ,
Mang Nghệ Thuật—về bến người cô độc.
Ờ… nghệ thuật hả—đâu làm ai bật khóc,
Chỉ ru buồn thành mật ngọt môi ai.
Đời có trầy, có xước, có phôi phai,
Thì cũng hoá thành đêm dài biết hát.
Tôi ngồi đây, nghe thời gian rơi chậm,
Như giọt cà phê đắng xuống miền sâu.
Một chiếc lá thôi cũng đủ xanh màu,
Khi được gọi bằng tình yêu thiệt thà, êm dịu.
Mình đâu phải trăng—mà cứ chờ nhau thiếu,
Cũng chẳng là trời—để cách biệt ngàn năm.
Mình như sao, lạc giữa cõi xa xăm,
Mà vẫn cháy—cho nhau niềm tin nhỏ.
Đêm bạn mở—như một quán quen rất đó,
Nơi lạ thành quen qua ánh mắt buồn.
Nơi người ta không cần nói cho suôn,
Mà vẫn hiểu—những điều chưa kịp nói.
Ờ… nếu nghệ thuật là dòng máu bạn chảy trôi,
Thì trong tôi—là hơi thở còn vương mùi dĩ vãng.
Tôi tới đây, không mang theo hào quang,
Chỉ mang chút lòng—rụng mềm theo sóng.
Sóng đời đó—vỗ hoài không cạn,
Mà lòng người—cũng mênh mông vậy thôi.
Ngồi xuống đi, uống với tôi một chiều trôi,
Nghe thế gian… hoá thành lời tình tự.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.