Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Không phải ánh đèn
tự biết sáng

Có những con người
đã quen với bóng tối
để người khác
được bước ra ánh sáng

Tràng pháo tay vang lên
đủ lớn
để che đi
những giọt mồ hôi
không ai gọi tên

Nếu một ngày
họ không còn ở đó
sân khấu
sẽ biết
mình trống rỗng đến nhường nào

Xin cúi đầu
trước những người
đã chọn
ở lại
phía sau
một tràng pháo tay.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 01/1/2026.
(Tôi viết bài thơ này
để cúi đầu trước những người
chưa từng được gọi tên,
nhưng đã làm nên ánh sáng
cho người khác toả rạng).