Hoàng hôn buông… vàng rơi xuống triền đồi,
Bụi thời gian… nhuộm bạc mái tóc tôi.
Tôi nghe bão tố… cuộc đời uốn cong ý chí,
Một nửa linh hồn… lạc trong chuyện cũ buồn rơi.

Nếu một ngày… ta bị xé lìa,
Đến nơi… không còn lời hứa nào giữ,
Vùng đất không hẹn, không trái tim chung thuỷ,
Chỉ còn câu thơ mong manh… bay theo mưa vương.

Nếu một ngày… tay chúng ta không còn nắm,
Hãy giữ kín… lời yêu trong tim thầm.
Để đời tôi… như con thuyền cô độc trôi,
Lặng lẽ trôi mãi… trên dòng ký ức u hoài.

Nếu một ngày… nỗi buồn che kín trời cao,
Và thân tôi… rơi như lá mùa thu rơi nhẹ,
Tôi vẫn trân trọng… những năm tháng đã qua,
Dù bến cũ… lặng im trong đêm sâu tịch liêu.

Nếu một ngày… tôi quay về bến thiên đường,
Ai sẽ dẫn tôi… tới mộ phần nơi đất lạnh?
Ai sẽ khóc… khi mưa buốt rơi không ngừng,
Và giọt lệ chia tay… hoà dòng vô tận đời?


P. Rạch Dừa, Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 18/9/2025.