Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 16/10/2025 21:57, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 16/10/2025 22:01
The sunset falls… its gold drifts down the hill,
The dust of time… has silvered all my hair.
I hear the storm… of life that bends the will,
Half of my soul… wanders in despair.
If one day… we are torn apart,
To some place… where no vow can stay,
A land with no promise, no faithful heart,
Only frail verses… flutter and decay.
If one day… our hands never meet,
Keep my words of love discreet.
Let my life… drift like a lonely boat,
Adrift forever… on memory’s flowing moat.
If one day… sorrow veils my sky,
And my body… falls like autumn’s leaf,
I’ll still cherish… all the years gone by,
Though the old harbor… rests in silent grief.
If one day… I return to heaven’s shore,
Who will guide me… to the grave below?
Who will mourn… as cold rain pours,
And farewell tears… join the endless flow?
Hoàng hôn buông xuống… ánh vàng trôi dần theo sườn đồi,
Bụi thời gian… đã làm tóc tôi bạc trắng.
Tôi nghe tiếng bão… của cuộc đời vần vũ làm gục ý chí,
Một nửa linh hồn tôi… lang thang trong câu chuyện buồn.
Nếu một ngày… chúng ta bị chia lìa,
Đến một nơi… nơi không còn lời hứa nào giữ lại,
Một vùng đất không lời hẹn, không trái tim chung thuỷ,
Chỉ còn những câu thơ mong manh… bay theo cơn mưa.
Nếu một ngày… tay chúng ta không còn chạm nhau,
Hãy giữ kín… những lời yêu dấu của tôi.
Đời tôi… sẽ như con thuyền cô đơn trôi dạt,
Mãi mãi lạc trên dòng sông ký ức.
Nếu một ngày… nỗi buồn che phủ bầu trời,
Và thân tôi… rơi xuống như chiếc lá mùa thu,
Tôi vẫn trân trọng… những năm tháng đã qua,
Dù bến cũ… nằm im trong đêm vắng lặng.
Nếu một ngày… tôi trở về bờ thiên đường,
Ai sẽ dẫn tôi… đến mộ phần dưới đất lạnh?
Ai sẽ khóc… khi mưa lạnh rơi,
Và những giọt lệ chia tay… trôi vào dòng vô tận?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 16/10/2025 21:57
Hoàng hôn buông… vàng rơi xuống triền đồi,
Bụi thời gian… nhuộm bạc mái tóc tôi.
Tôi nghe bão tố… cuộc đời uốn cong ý chí,
Một nửa linh hồn… lạc trong chuyện cũ buồn rơi.
Nếu một ngày… ta bị xé lìa,
Đến nơi… không còn lời hứa nào giữ,
Vùng đất không hẹn, không trái tim chung thuỷ,
Chỉ còn câu thơ mong manh… bay theo mưa vương.
Nếu một ngày… tay chúng ta không còn nắm,
Hãy giữ kín… lời yêu trong tim thầm.
Để đời tôi… như con thuyền cô độc trôi,
Lặng lẽ trôi mãi… trên dòng ký ức u hoài.
Nếu một ngày… nỗi buồn che kín trời cao,
Và thân tôi… rơi như lá mùa thu rơi nhẹ,
Tôi vẫn trân trọng… những năm tháng đã qua,
Dù bến cũ… lặng im trong đêm sâu tịch liêu.
Nếu một ngày… tôi quay về bến thiên đường,
Ai sẽ dẫn tôi… tới mộ phần nơi đất lạnh?
Ai sẽ khóc… khi mưa buốt rơi không ngừng,
Và giọt lệ chia tay… hoà dòng vô tận đời?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.