Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 21:45
Trong đêm xuân, trăng thao thức nghẹn ngào,
Ý xuân xưa vút lên như lời thầm gọi.
Lối tình xưa, những chiều vàng run rẩy,
Ngỡ bàn tay chưa kịp nắm, đã buông rời,
Giấc mơ phai, trăng cũng hoá chơi vơi.
Đêm ấy, men cay lan tràn bờ môi,
Ly rượu đắng cháy vào tim héo úa.
Cười khan, trăng bỗng vụt mờ lặng lẽ,
Hình bóng ai thoáng hiện giữa hư vô,
Ký ức cũ chợt tràn về cắn xé.
Sương khuya trói hồn ta trong vòng mộng,
Che phủ đi nụ cười từng chói sáng.
Nhưng đôi lệ lặng rơi, tan mờ ước nguyện,
Ôm vai trần, bóng ký ức xé ngang.
Có một thời, xuân rực trong hồn đắm,
Người trăng ấy là tất cả, là thơ.
Sao giờ đây, đôi ánh nhìn xa lạ,
Rượu nhạt phai, nghĩa cũng chẳng còn chờ,
Trăng khuất lấp, ta còn lại – chỉ mơ.
Những đêm xuân lặng trôi theo buốt giá,
Để trăng lạnh ôm hơi thở cô liêu.
Người chẳng tới, trăng chờ trong thảng thốt,
Đêm dần tàn, lòng xuân xưa vẫn yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.