Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Người đi rồi... Tổ quốc khóc trong mưa,
Sông núi lặng, cỏ hoa ngừng thở.
Cả dân tộc lặng nghe từng nhịp gõ
Của trái tim Người hoá nhịp đất thiêng.

Bác là trăng sáng giữa trời đêm,
Dẫn lối nhân dân qua bao bão tố.
Giọt lệ của Người hoá thành sóng gió
Xua tan bóng đêm, dựng sáng tương lai.

Năm tháng qua, dáng Bác vẫn hiền hoài,
Giản dị áo nâu, chân đi dép cũ.
Giọng ấm vang ngân, như còn thủ thỉ
Bên luỹ tre làng, bên mái nhà tranh.

Bác đi rồi... đất nước vẹn an lành,
Xương máu bao người theo Người gìn giữ.
Từng tấc đất, từng con đường, ngọn lửa,
Có bóng dáng Người soi rạng niềm tin.

Hỡi Việt Nam – dòng máu đỏ linh thiêng,
Bác gửi lại trong tim từng thế hệ.
Người là lẽ sống, là nguồn sức mạnh,
Là hồn non sông, bất diệt muôn đời.


Rạch Dừa – TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Rạng sáng, ngày 26 tháng 8 năm 2025.