Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/06/2025 21:09

Em viết về anh… không cần lời bóng bẩy,
Chẳng vẽ vời – cũng chẳng ép gò câu.
Chỉ là chút ngưỡng mộ rất nhiệm màu,
Khi người nghệ sĩ đi qua… mà lòng em vẫn dậy.

Anh không nói nhiều, anh không ồn ào lắm,
Chỉ lặng im mà khiến cả không gian lặng thinh.
Trong ánh mắt, trong dáng đứng, trong thanh âm vô hình,
Là một hồn nghệ sĩ – đầy thương, đầy mảnh liệt.

Em từng hỏi: Tại sao có những người đặc biệt?
Không vì họ hơn ai, mà vì họ rất người.
Tài năng thật sự – không cần ánh mặt trời,
Vẫn ấm áp như lửa âm thầm cháy giữa đêm mưa rét mướt…

Anh là thế – một người tài, một người biết,
Một tâm hồn sâu thẳm biết lắng nghe thế gian.
Có khối óc của kẻ dựng trời cao, biển hạn,
Có trái tim mềm – biết khóc vì một khúc đàn tan.

Em trân trọng – không vì anh nổi tiếng,
Không vì dòng người tung hô giữa hội hoa.
Mà vì phía sau ánh đèn – anh vẫn thật thà,
Vẫn là một con người sống bằng tim và chữ.

Em ngưỡng mộ – vì anh là người giữ
Giữa chợ đời… một khoảng trống rất riêng.
Nơi nghệ thuật không bị vùi bởi ánh vàng hư ảo,
Mà vẫn vẹn nguyên như tiếng độc huyền em kéo giữa trời nghiêng.

Có những người... hiện diện đã là thơ,
Anh là người như thế – giữa những điều vụn vỡ.
Không cần phải thuộc về, không cần bước lên đỉnh cao rực rỡ,
Vẫn làm em cúi đầu – để lặng lẽ trân trọng, ngưỡng mộ, và thương...


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 22/6/2025.