Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/01/2025 21:59

Em ơi, ngày mới, như một cơn gió,
Ánh dương hửng lên, vén màn đêm tối,
Bầu trời ửng hồng, mơ màng vẫy gọi,
Mây trắng lạc loài, tìm em giữa trời.

Ngày mới đến, là một bài ca,
Mình yêu nhau say đắm, chẳng bận lòng,
Hoa lá reo vui, thắm sắc thắm hương,
Chim ca vang dội, khúc hát mừng xuân.

Ngày mới vươn mình, tình yêu nở rộ,
Thương nhau, yêu nhau hơn cả thế gian.
Trong vũ điệu vũ trụ này, say đắm,
Vạn vật thay đổi, nhưng tình ta vẹn nguyên.

Hoa khởi sắc, nhựa sống trào dâng,
Ve râm ran gọi hè, thầm thì mùa gọi,
Phượng vĩ vươn mình, đỏ thắm sân trường,
Áo trắng em vội vã, dáng thơ ngây.

Nhặt cánh phượng e ấp trong tay,
Ghép vào vở những kỷ niệm ngọt ngào,
Ngày mới tới, em, tình yêu thức dậy,
Mình yêu nhau, em nhé, như làn sóng.

Tuổi học trò ấy, mộng mơ, lãng mạn,
Tặng em vần thơ, từng nhịp đập tim,
Vài nét yêu thầm, vụng về, ấp úng,
Có vậy mà giận anh, giận yêu mặn mà.

Nhưng em ơi, đừng giận nhé, bé yêu,
Mai này chúng mình thương nhau hơn,
Kết phượng hồng, như tình yêu nở rộ,
Ngày mới chấp cánh, bay về chân trời.

Tình yêu mình, khắc tạc vào tâm hồn,
Ngày mới, ta yêu, ngập tràn vô biên.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 22/4/2014.