Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/11/2025 11:19, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 22/11/2025 11:38
Anh nghe em kể chuyện ngày đông xa vắng,
Miền Trung oằn mình trong lớp lớp mưa giông…
Bão giật nghiêng trời, lũ trôi nghiêng phận,
Dải đất quê mình còng lưng gánh nghẹn hồng.
Phố biến thành sông, làng chìm bóng nước,
Tiếng thở dài lẫn trong nếp mái tan hoang.
Bao năm gom góp, thương từng viên gạch,
Rốt cuộc cũng theo giận dữ lũ mà sang.
Mưa xối xả gào lên quê Mẹ,
Gió thốc trời xé nát đất Cha…
Ruộng vườn mái lá trôi vào biển biếc,
Lối về quê nghẹn đứt giữa bao la.
Thương dáng người dầm mình trong con nước,
Cắn răng mà cứu lấy kiếp người…
Xẻ miếng cơm, chia manh áo mỏng,
Giọt tình quân dân ấm cả mưa trời.
Trước thiên nhiên, kiếp người như hạt bụi,
Mỏng manh đến nao lòng trước bão giông.
Gồng hết sức, vẫn không qua số phận,
Tai ương đè nén kiếp sống long đong.
Bao sinh mạng rời tay mẹ,
Núi lở, nhà sập, lũ cuốn dòng…
Con số đau thương không cần phải nói,
Chỉ cần nhìn nước mắt miền Trung – là hiểu lòng.
Thương Thầy Cô – những người giữ con chữ,
Hai mươi mười một trôi nặng lắm nghen.
Đường đến lớp chìm trong giông tố,
Trường học yêu thương cũng hoá bềnh bồng giữa cơn đen.
Nhưng giữa đói lạnh vẫn bừng lên hơi ấm,
Từ Nam ra Bắc nghĩa nặng tình đầy.
Máu trong tim người Việt vẫn hồng như thuở trước,
Một câu “đồng bào” mà thương nhau suốt trăm ngày.
Kể chuyện ngày đông mà lòng anh cứ nhói,
Mưa hoà nước mắt chảy mãi không nguôi…
Đại thuỷ tràn về như trang sách dữ,
Miền Trung gồng gánh mà lưng cong cả trời người.
Cầu mong nước rút, trời yên bão lắng,
Nắng sớm hiền hoà trải rộng mọi quê hương.
Ta góp sức vá lành vết thương đất mẹ,
Để lại thấy mùa hoa nở ngát trên từng con đường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.