Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 20/01/2025 16:18
Mẹ ơi, Tết đến rồi sao,
Xuân nghèo xa xứ, mồng tơi rụng rơi.
Thân con làn sóng cô đơn,
Lạc loài giữa đời, giữa cuộc rong ruổi.
Mải miết kiếm tìm từng đồng bạc,
Trong những sớm mai vàng mới chớm,
Giọt nắng sớm như nỗi buồn xa thẳm,
Lòng con đau đớn, lẻ loi một đời.
Mùa xuân năm ấy, pháo nổ giòn giã,
Cũng chẳng về, cứ nỗi nhớ đong đầy,
Con đê năm cũ, quanh quẩn lối về,
Hàng rào xưa, giờ chỉ còn bóng mây.
Mẹ ơi, mẹ ơi, những lời ru,
Con vẫn nghe, dù đã cách xa.
Nhớ mãi cái ngõ, nơi đón khách về,
Mấy em thơ, những nụ cười ngây thơ.
Lời Tết nay như gió thoảng qua,
Vài lời thăm hỏi gửi về mẹ.
Mẹ ơi, chờ đợi trong những ngày dài,
Đàn con xa vắng, bếp lửa lạnh lùng.
Khung trời ấy, én lẻ bầy,
Nhưng con về đâu, khi mộng còn xa.
Miền quê gió chiều đắng cõi lòng,
Nắng xế rồi, hương Tết buồn bay xa.
Con chưa kịp về, chưa kịp thấy,
Mẹ đứng ngóng trong chiều mưa bay.
Lòng mẹ đợi, lòng con khắc khoải,
Năm nay, xuân nghèo sao mà buồn quá!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.