Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:21
I see it now—
life was never waiting ahead.
It was here…
in the quiet tremor of ordinary days,
in the unnoticed warmth of simply being.
But I lived elsewhere,
curating a future
that never agreed to exist.
And the present—
fragile, perishable—
closed softly over me.
I kept waiting…
while “today” buried me in silence,
and I mistook it
for time still left to live.
Now I am only—
a memory
of someone who almost lived.
A shadow,
holding a list
of everything
that never came to pass.
If there were one return…
just one unguarded moment restored—
I would not ask for more time.
I would ask
for the courage
to inhabit my own days,
to spend my life while I have it,
to stop saving it
for a later
that never forgives.
Giờ đây tôi đã thấy—
cuộc đời chưa từng chờ ở phía trước.
Nó đã ở đây…
trong những rung động lặng thầm của những ngày bình dị,
trong hơi ấm không được nhận ra của việc chỉ đơn giản là hiện hữu.
Nhưng tôi lại sống ở một nơi khác,
mải miết vun vén một tương lai
chưa từng đồng ý tồn tại.
Và hiện tại—
mong manh, hữu hạn—
đã khẽ khàng khép lại quanh tôi.
Tôi cứ mãi chờ đợi…
trong khi “hôm nay” âm thầm vùi lấp tôi trong tĩnh lặng,
và tôi đã lầm tưởng điều đó
là thời gian vẫn còn để sống.
Giờ đây, tôi chỉ còn là—
một ký ức
về một người đã suýt sống.
Một cái bóng,
ôm giữ trong tay một danh sách
của tất cả những điều
chưa từng xảy ra.
Nếu có một lần trở lại…
chỉ một khoảnh khắc không phòng bị được trao về—
tôi sẽ không xin thêm thời gian.
tôi sẽ xin
đủ can đảm
để sống trọn trong chính những ngày của mình,
để tiêu hết cuộc đời khi tôi còn có nó,
để thôi dành dụm nó
cho một “ngày sau”
vốn dĩ không bao giờ biết tha thứ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm nay 13:21
Bây giờ… anh mới nhìn ra rõ ràng đến vậy—
Cuộc đời… chưa từng ở phía trước
Nó đã ở đây rồi…
Trong những rung động rất khẽ của từng ngày
Trong hơi ấm… mà ta từng vô tình đi lướt qua…
Nhưng anh lại sống… ở một nơi khác
Nơi anh cặm cụi vẽ nên một ngày mai
Chưa từng đồng ý tồn tại…
Còn hiện tại—
Mỏng manh và hữu hạn…
Thì lặng lẽ khép lại… phía sau lưng anh…
Anh đã đợi…
Đợi đến khi “hôm nay” chôn mình trong im lặng…
Mà cứ ngỡ… đời còn nhiều lần để sống…
Để rồi bây giờ…
Anh chỉ còn là một ký ức…
Của chính mình—
Một người đã suýt sống…
Như chiếc bóng
Ôm trong tay một danh sách dài…
Những điều… chưa từng kịp xảy ra…
Nếu có thể… quay lại một lần thôi…
Một khoảnh khắc không phòng bị… được trả về…
Anh sẽ không xin thêm thời gian…
Anh chỉ xin… đủ can đảm
Để sống trọn trong những ngày của mình
Để tiêu hết cuộc đời… khi nó còn ở đó…
Để thôi dành dụm
Cho một “ngày sau”…
Vốn dĩ… chưa từng biết tha thứ…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.