Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:43
Tình… có khi là nắng,
ghé qua đời rất nhẹ
hôn lên mái tóc em
một miền hương rất khẽ…
Tình… có khi là gió,
không gọi tên, không lời
mà tim anh chợt biết
mình thương em… mất rồi.
Có những chiều rất lạ,
nắng cũng buồn như mây
anh đi qua nhân thế
lại vướng mắt em đây…
Em ơi… đừng hỏi nữa,
tình là chi, vì đâu
chỉ biết khi em đến
đời anh… hoá nhiệm màu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.