Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 21/08/2025 05:42, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 21/08/2025 05:44
Giống như rượu vang đỏ,
người ta nâng ly – ngửi hương trước khi uống…
Anh nâng em – chiếc cốc của đời anh –
cho khát khao rót tràn đầy thương nhớ.
Có những điều đẹp như ánh chiều nghiêng xuống,
cũng có điều buồn như vệt nắng cuối chân trời.
Đôi mắt em – hồ sâu bí ẩn –
chợt bùng sáng một làn tia mong manh,
hoá thành sóng vỗ ngược
dội vào tận cùng thẳm sâu tim anh.
Tình yêu, khi ta nhìn về phía trước,
chính là hy vọng, là khát vọng, là niềm tin…
Có những giấc mơ ngọt dài vô tận,
khi đêm về, sao trời rắc ánh lung linh,
anh nghe lòng mình bình yên xiết bao,
như hơi thở em ngân nga trong lồng ngực anh…
Chúng ta tan vào nhau như sóng tìm bờ,
chẳng nhớ khởi đầu từ đâu,
chỉ biết hạnh phúc đã neo lại
giữa biển khơi trái tim mình.
Ly rượu vang còn thơm nồng lấp lánh,
vừa chạm môi đã run rẩy ngọt ngào…
Em có nghe men tình say đắm
đang rót xuống môi em,
làm xiêu cả một đời anh?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.