Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 15:32
My love…
is not a fleeting shade in a crowded world,
but a crimson dusk
stretching across the river of time.
I keep it within—
like an unfinished melody,
afraid the wind might carry you away
if I let it out too soon.
People fall in love…
not always through words,
sometimes just one glance
is enough to echo for a lifetime.
I share this love—
like a cup of dark morning coffee,
a little bitter…
yet warm until the end of the day.
For you
the one who silences my sadness,
who softens the longest nights.
But my dear…
in a world where “together” often fades,
where homes exist but hearts still wander…
I fear—
we might become like many others,
loving… then forgetting,
near… yet forever far.
So I choose to love you slowly—
like the tides of the Mekong,
rising and falling…
yet always returning.
And if one day we part,
let this love remain warm enough
to last a lifetime in memory.
Tình yêu của anh…
không phải là một sắc màu thoáng qua giữa chốn đông người,
mà là một hoàng hôn đỏ thắm
trải dài trên dòng sông của thời gian.
Anh giữ nó trong lòng
như một giai điệu còn dang dở,
sợ rằng gió sẽ mang em đi mất
nếu anh cất nó thành lời quá sớm.
Người ta yêu nhau…
không phải lúc nào cũng bằng lời nói,
đôi khi chỉ một ánh nhìn thôi
cũng đủ vang vọng suốt một đời.
Anh sẻ chia tình yêu này—
như một tách cà phê đen buổi sáng,
có chút đắng…
nhưng ấm áp cho đến hết ngày dài.
Dành cho em
người làm lặng đi nỗi buồn trong anh,
người làm dịu những đêm dài nhất.
Nhưng em à…
giữa một thế giới mà hai chữ “bên nhau” dễ phai nhạt,
nơi có những mái nhà hiện hữu mà trái tim vẫn lạc lối…
anh sợ—
rằng rồi ta cũng sẽ như bao người khác,
yêu đó… rồi quên đó,
gần đó… mà lại xa mãi.
Vì thế anh chọn yêu em thật chậm—
như con nước miền Mekong,
lúc dâng lúc cạn…
nhưng vẫn luôn quay về.
Và nếu một ngày ta phải rời xa nhau,
xin để tình yêu này vẫn đủ ấm
để ở lại suốt một đời trong ký ức.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm nay 15:32
Tình anh—
đâu phải sắc màu qua vội giữa nhân gian,
mà là chiều đỏ rót tràn
trên con sông dài ký ức…
Anh cất em—
như bản nhạc còn dang dở,
chưa dám ngân lên thành lời,
sợ gió vô tình
cuốn mất em đi…
Người ta yêu nhau
có khi chẳng cần nói,
chỉ một ánh nhìn thôi
cũng đủ hoá trăm năm đợi.
Anh trao em tình yêu này—
như ly cà phê đen buổi sớm,
đắng nơi đầu môi…
mà ấm hoài tới cuối ngày.
Em—
người hong khô những đêm dài ướt lạnh,
khiến nỗi buồn trong anh
thôi không còn chỗ trú.
Nhưng em à…
đời vốn quen dở dang lời hứa,
có những người đi hết một đoạn đường
rồi lạc nhau… giữa chính mái nhà.
Anh sợ lắm—
một ngày mình cũng như bao người đã,
thương đó… rồi quên đó,
gần đó… mà hoá cách xa.
Nên anh học cách yêu em thật chậm—
như con nước miền Tây,
khi đầy khi vơi…
nhưng chưa từng quên lối về.
Và nếu mai này…
mình không còn chung một phía,
thì xin giữ lại
một chút men tình…
đủ ấm
để say suốt một đời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.