Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:08
Nơi công tác có hai nàng,
Khánh Linh là chị, em là Khánh Linh.
Cùng mang họ Nguyễn thân tình,
Mà sao hai nụ cười xinh đến là...
Chị cười, hoa cũng nở hoa,
Em cười, ánh mắt như là có duyên.
Một người nét đẹp dịu hiền,
Một người ánh mắt làm nghiêng lòng người.
Chẳng cần son phấn rạng ngời,
Chỉ cần một thoáng nụ cười cũng say.
Gặp nhau giữa một ngày thường,
Mà nghe đâu đó vấn vương một chiều.
Đẹp đâu chỉ bởi mỹ miều,
Mà còn bởi nét đáng yêu trong lòng.
Để rồi giữa chốn người đông,
Một đôi mắt đẹp cũng làm nhớ hoài...
Hai nàng — hai nét duyên riêng,
Vô tình để lại một miền nhớ thương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.