Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 01/01/2025 14:40
Em yêu ơi! Trong nỗi lặng im nghẹn ngào,
Vần thơ ấy dậy lên, vang vọng trong đêm,
Em viết vào ấy một câu hẹn ước xưa,
Giữ lấy tình yêu, với nỗi niềm chưa vơi.
Em có tính toán chi đâu, trong đôi mắt ấy?
Tất cả đều là trái tim em dành cho anh,
Một đời dài, tình yêu ấy là vĩnh cửu,
Như suối nguồn chảy mãi, em yêu anh trọn đời.
Có đôi lần, ngoài sức tưởng tượng của ta,
Khoảng trống ấy chợt tìm về, vây kín tâm hồn,
Em yêu ơi! Đừng nghĩ ngợi gì nhiều,
Điều đó chỉ là cơn gió thoảng qua, anh vẫn biết.
Chẳng phải em cố tình làm vậy đâu,
Chỉ là những khoảnh khắc lỡ làng, vô tình lướt qua,
Đừng dằn vặt lòng mình trong những nỗi buồn ấy,
Em yêu ơi, đừng để nước mắt làm mờ đôi mắt nai của em.
Anh biết, trong em vẫn là cô bé ngây ngô,
Đang mê đắm anh, hút hồn vào cõi mộng,
Dù vạn dặm xa xôi, núi đồi vây kín,
Nhớ thương nối dài, em là sợi dây giữ chặt anh.
Em yêu ơi, đợi anh nhé!
Người anh thương bé nhỏ, vẫn chờ đợi trong đêm.
Anh sẽ về, bên em, những lời hò thuỷ chung,
Chúng ta mãi mãi là một, dù tháng năm trôi qua.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.