Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 17/01/2025 15:18
Sớm mai, phía tây nam êm ả,
Bầu trời khuất lấp dưới màn sương,
Cứ ngỡ một buổi bình minh chờ đợi,
Nhưng mây đen nặng trĩu, phủ mịt mờ.
Rồi trời mở lòng, mưa rơi như thác,
Dòng nước tuôn trào, không lời than trách.
Mưa ơi, mưa, có biết không?
Giọt mưa ấy rơi hồn nhiên giữa phố thị,
Chẳng màng đến bước chân người vội vã,
Với những công việc, những hẹn hò đợi chờ.
Mưa như lời thì thầm của đất trời,
Từ một nơi nào đó, lặng lẽ gọi tên.
Mưa ơi, ngừng thôi, đừng làm tôi trễ hẹn,
Để tôi gặp người, những đối tác cần thiết,
Cuộc họp sáng nay, bao điều phải lo,
Nhưng trong tôi, đâu đó vẫn là em.
Ngồi bên tách cà phê, đen và nồng nàn,
Từng giọt thời gian, chậm rãi trôi qua.
Kim đồng hồ gõ nhịp bảy giờ,
Mưa dần ngừng tuôn, như làn sóng lặng,
Hai đứa chúng mình, thẳng tiến không chần chừ,
Để không đánh mất những khoảnh khắc quý giá.
Sài Gòn mưa sớm, như nhịp đập con tim,
Kể chuyện yêu thương trong từng giọt mưa dịu dàng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.