Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/05/2025 15:44, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 11/05/2025 15:50

Và anh đến...
Như thác đổ,
Như giông kéo,
Em hoá mảnh thuyền trôi giữa miên man...

Và anh đến
Cuốn sạch nỗi đau đời thường chật hẹp,
Em thiêu thân
Lao vào ngọn lửa yêu thiêu đốt,
Cánh cửa tình hoang mở toang ngực cháy,
Chẳng thể thoả một khát đam mê…

Từng chiếc cúc thời gian
rụng rơi như lá cuối mùa,
Từng vết sẹo
được thoa son bằng ánh mắt,
Em tự giải thoát
Em đàn bà khát gió, khát môi,
len lỏi tìm nhau trong sương mờ ký ức...

Em kiêu hãnh đi về phía mặt trời anh
Dẫu gió hú,
Dẫu tuyết rơi,
Dẫu nắng rát trên làn vai trần mỏng...
Em vẫn lả lơi trong từng con sóng,
Gợi nhớ một bờ môi
chờ uống trăng mê...

Cuồn cuộn sóng tình nhịp vỗ núi đồi,
Đôi bờ đại dương dâng triều rạo rực,
Mà sao trăng anh cứ mê man,
Theo nốt trầm bổng của đam mê em…

Em đàn bà
Là bản tình ca không lời
Anh cứ thế
Trôi miên man trong giai điệu em...


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 11/5/2025.