Mảnh trăng vỡ tan trong tay lặng lẽ,
Chân tê liệt dưới nỗi nặng của những con chữ.
Sao và trăng xoay vần trong điệu nhạc vô hình,
Cây bút không ngừng nhảy múa, khắc sâu vào vũ trụ.
Từ ngữ bùng lên, vỡ vụn trong không gian,
Vì tình yêu nhân loại, cây bút gãy từng nhịp đập.

Tình yêu vượt qua thù hận, mang theo đắng cay,
Cây bút vẽ những vết thương mà chỉ nó thấu,
Lá thư nhuốm máu, mực đẫm thương đau,
Nhưng giữa hoang tàn, một mầm sống mới mọc lên.
Ta xoá bỏ hận thù, chỉ còn lại yêu thương bất diệt,
Con đường hoa nở, vươn mình qua gió xuân lạnh giá,
Ánh trăng mỉm cười, soi sáng màn đêm u tối.

Giữa bao lao xao của đời sống,
Cây bút vẫn kiên trì, bất chấp mọi tàn phá,
Dù thời gian quay cuồng, dù lời nói xoáy vặn,
Cây bút gãy vẫn còn vẽ, vẫn còn hát,
Nhảy múa trong ngọn lửa tàn, như vũ công câm lặng.
Không ngừng, không dừng lại—vũ điệu không hồi kết.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 12/12/2024.