Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 06/02/2025 09:39

Trong bóng tối của những đêm dài sầu muộn,
Anh đứng lặng giữa những cơn sóng vỗ,
Nghe đời mình như một cây cao, nghiêng ngả,
Lặng thinh giữa trời cao ngút ngàn, ngắm bão nổi.

Tại sao người khôn ngoan lại ít lời,
Như gió lặng, không làm giận mây bay,
Cây vươn cao phải cậy vào đất đai,
Chứ không phải, nghênh ngang với trời cao mà ngạo mạn.

Gò cát trên đời, lặng lẽ sẽ bị sóng cuốn,
Những gì nổi lên cao thường rơi xuống nhanh chóng,
Bởi thế, ai bước tới nơi tận cùng của ngôi sao,
Phải học cách dịu dàng, khiêm nhường,
Dù là lòng đam mê cháy bỏng như lửa.

Hãy để gió rít bên tai mà im lặng,
Để ánh trăng hôn môi mà không nói gì,
Như cây bạch dương đứng trước biển cả,
Lặng lẽ vươn lên, không ngạo mạn, không sợ hãi.

Ôi, tình yêu, đắm chìm trong đêm tĩnh mịch,
Ta yêu em, nhưng chẳng thể nói bằng lời,
Chỉ có âm nhạc, chỉ có hương thơm vương vấn,
Chỉ có ngọn gió, âm thầm vỗ về mộng mị.

Cứ như thế, trong lặng im muôn thuở,
Ta yêu em, như sóng và cát vĩnh hằng,
Không cần lời, không cần những lời hứa,
Chỉ cần một khoảnh khắc, và trời cao lắng nghe.


Vũng Tàu, Việt Nam. ngày 11/11/2024.