Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 16/01/2025 14:57
Tạo hoá sinh ra những kiếp người,
Kiếp phồn vinh, kiếp lạc loài trong nỗi sầu,
Bên đụn cơm, bên con đường gió lùa,
Có những thân phận nghèo, vẫn lạc lõng đi tìm nhau.
Cha mẹ em – bóng mờ trong cõi trời,
Anh em bơ vơ, áo tả tơi trên thân xác này.
Cơm không đủ ăn, cuộc đời không nhà,
Em lang thang giữa đêm dài, ngọn gió là bạn.
Em ơi, trong đêm lạnh, trong nỗi chông chênh,
Anh – cũng một kiếp bơ vơ như em,
Ôm em vào lòng, dù đau thương, dù nghèo khó,
Nhưng tình thương vẫn có thể chở che, em ơi, vượt qua.
Kiếp em sinh ra, phải ăn mày từng ngày,
Mong ai đó ban chút gạo, chút tình yêu,
Để sống qua đêm, để mai kia, khi trời sáng,
Em sẽ nhớ đến lòng người, thầm cảm ơn kiếp bần.
Vô tình, giữa phố, gặp em trong khổ đau,
Lệ tuôn rơi, xúc động, nhói lòng trong ngực,
Từng nhịp đập xôn xao, rung lên bao nỗi buồn,
Chợt thấy tình thương mở rộng, như vầng trăng sáng lấp lánh.
Nhiều kiếp đời cơ hàn vẫn vương,
Nhưng lòng người, ơi, hãy mở rộng ra,
Hãy thương lấy, chia sẻ cho nhau,
Vì tình yêu, vì nhân ái, ta cứu lấy đời này.
Tạo hoá sinh ra những kiếp nghèo,
Nhưng lòng từ thiện có thể làm vơi nỗi đau,
Thế gian ơi, đừng quên nhau,
Vì tình thương, thế giới này sẽ luôn nở hoa.
tươi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.