Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 15:26
Chiều Sài Gòn mưa bay…
hạt nhớ rơi nghiêng mái phố
trời chợt nắng rồi chợt buồn như gió
lòng người… cũng bất chợt thương đau.
Anh ngồi đây giữa ngã bảy đời nhau
nghe ký ức trôi theo con nước đục
nhớ dòng sông… mà quên bờ lục
nhớ con đò… lạc mất bến năm xưa.
Có những chiều mưa rất đỗi dư thừa
dư cả nỗi buồn không ai cất giữ
nhớ quê nhà… mà quên lời đã hứa
nhớ trăng non… mà lạc bóng hoàng hôn.
Đời như ly cà phê đắng cô đơn
uống một ngụm… thấy lòng mình rất mỏng
anh gom gió… mà tay không giữ được sóng
nên cứ hoài… lạc giữa chính mình thôi.
Mưa chiều nay rơi ướt cả một đời
ướt những nẻo anh từng qua gió cát
có nắng quái… có mưa buồn rơi rát
có lá vàng… rụng xuống tận tim sâu.
Nhớ cao nguyên chiều gió lộng hanh hao
hoa dã quỳ vàng như say như gọi
bước chân lỡ… đi hoài không chịu mỏi
lạc giữa đường hoa cỏ… quên lối về.
Có buổi sớm sương giăng rất đê mê
nắng xuyên lá như lời ai thì thầm cũ
anh nghe đời… như bản tình ca ủ rũ
mà vẫn ngọt ngào đến lịm cả hồn đau.
Chiều Sài Gòn… mưa vẫn rơi mau
nỗi niềm cũ lại dâng lên từng lớp
muốn đứng dậy… xếp hành trang gom góp
để mai này… lại rong ruổi như xưa.
Nhưng thời gian đâu có chịu làm vừa
tuổi với sức… đâu còn như ngày cũ
đành ngồi lại… nghe lòng mình ủ rũ
đếm từng ngày… rơi xuống giữa hư vô.
Rồi một chiều… lại tiễn một ngày trôi
rồi một kiếp… cũng qua như mưa tạnh
anh với đời… chỉ là người lữ khách
ghé bên sông… rồi lại bước xa hoài.
Sông quê mình vẫn hiền lắm… phải không ai?
dẫu anh đi trăm miền qua sóng gió
vẫn có một nơi… không bao giờ bỏ ngỏ
đợi anh về… vơi cạn một chiều buông.
Dẫu muôn trùng sóng vỗ giữa đại dương
tim vẫn nhớ… một bến xưa rất đỗi
để một ngày… khi đời thôi rong ruổi
anh trở về… ngồi lại… giữa sông quê.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.