Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 07:22
I came to Africa not as a stranger,
but as a listener—
to the ancient silence
between the earth and the sky.
Here, the wind remembers names
older than the roads,
and the red earth
keeps the warmth of countless footsteps.
At dusk,
the sun descends slowly
behind the acacia trees,
as if heaven itself
were reluctant to leave.
I hear a drum
somewhere beyond the horizon—
not merely a sound,
but a heartbeat
calling memory home.
The river carries stories
without asking who owns them.
The moon touches the water,
and suddenly
the night becomes a song.
Africa,
you do not need to explain your soul.
It lives
in the mother’s quiet eyes,
in the child’s laughter,
in the hands that create,
in the feet that dance,
in the elders who sit beneath the evening sky
and let wisdom arrive without hurry.
I have learned
that civilization is not only
what humanity builds with stone.
Sometimes it is
the kindness we leave
inside another human being.
Sometimes it is
a song remembered
after the singer is gone.
And sometimes—
it is simply the courage
to wake beneath another sunrise
and believe
that tomorrow can still be beautiful.
Tonight,
beneath the vast African sky,
I place my small Vietnamese heart
beside the heartbeat of this continent.
No border between us.
Only the wind.
Only the stars.
Only two distant worlds
discovering
that they have always shared
the same moon.
And if one day
our grandchildren ask
what Africa taught us,
I will tell them:
Listen before you speak.
Love before you judge.
Remember before you forget.
And wherever you stand on Earth,
leave a little more light
than you found.
Tôi đến Châu Phi không như một người xa lạ,
mà như một người lắng nghe—
lắng nghe sự tĩnh lặng cổ xưa
giữa đất và trời.
Nơi đây, gió vẫn nhớ những cái tên
cổ xưa hơn cả những con đường,
và đất đỏ
vẫn lưu giữ hơi ấm của biết bao dấu chân.
Khi hoàng hôn buông xuống,
mặt trời chậm rãi khuất sau những hàng keo,
như thể chính thiên đường
cũng chẳng nỡ rời đi.
Tôi nghe một tiếng trống
ở đâu đó phía bên kia chân trời—
không chỉ là âm thanh,
mà là nhịp đập của trái tim
đang gọi ký ức trở về.
Dòng sông mang theo những câu chuyện
mà chẳng hỏi ai là người sở hữu.
Ánh trăng chạm xuống mặt nước,
và bất chợt
đêm trở thành một khúc hát.
Châu Phi,
em không cần phải giải thích tâm hồn mình.
Nó sống
trong đôi mắt lặng lẽ của người mẹ,
trong tiếng cười của trẻ thơ,
trong những đôi tay tạo nên sự sống,
trong những bước chân nhảy múa,
trong những người già ngồi dưới bầu trời chiều
và để trí tuệ tìm đến
mà chẳng cần vội vã.
Tôi đã hiểu rằng
văn minh không chỉ là
những gì con người xây dựng bằng đá.
Đôi khi, đó là
lòng tử tế ta để lại
trong một con người khác.
Đôi khi, đó là
một bài hát vẫn được nhớ đến
sau khi người hát đã rời xa.
Và đôi khi—
đó đơn giản là lòng can đảm
để thức dậy dưới một bình minh khác
và tin rằng
ngày mai vẫn có thể đẹp.
Đêm nay,
dưới bầu trời Châu Phi rộng lớn,
tôi đặt trái tim nhỏ bé của người Việt Nam
bên cạnh nhịp đập của lục địa này.
Không có biên giới giữa chúng ta.
Chỉ có gió.
Chỉ có những vì sao.
Chỉ có hai thế giới xa xôi
đang nhận ra rằng
chúng vốn luôn cùng chia sẻ
một vầng trăng.
Và nếu một ngày
các thế hệ mai sau hỏi
Châu Phi đã dạy chúng ta điều gì,
tôi sẽ nói với họ:
Hãy lắng nghe trước khi lên tiếng.
Hãy yêu thương trước khi phán xét.
Hãy nhớ trước khi quên.
Và bất cứ nơi nào bạn đứng trên Trái Đất này,
hãy để lại nhiều ánh sáng hơn
những gì bạn đã tìm thấy.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm nay 07:22
Tôi đến Châu Phi không như người xa lạ,
mà như một kẻ lặng thầm lắng nghe—
lắng nghe sự im vắng ngàn xưa
giữa đất và trời.
Nơi đây, gió còn nhớ những tên gọi
cổ xưa hơn cả những con đường,
và đất đỏ
ôm giữ hơi ấm của muôn vàn dấu chân.
Hoàng hôn buông,
mặt trời chậm rãi khuất sau hàng keo,
như thể chính thiên đường
cũng chẳng nỡ rời xa.
Tôi nghe tiếng trống
vọng đâu đó phía bên kia chân trời—
không chỉ là thanh âm,
mà là nhịp tim
đang gọi ký ức trở về.
Dòng sông mang theo bao câu chuyện
chẳng hỏi ai là người sở hữu.
Trăng khẽ chạm mặt nước,
và bỗng nhiên
đêm hoá thành một khúc ca.
Châu Phi,
em chẳng cần nói gì về tâm hồn mình.
Nó hiện hữu
trong đôi mắt lặng thầm của người mẹ,
trong tiếng cười trẻ nhỏ,
trong những bàn tay kiến tạo,
trong những bước chân nhảy múa,
trong những người già ngồi dưới trời chiều
để mặc cho trí tuệ tìm đến
không một chút vội vàng.
Tôi hiểu rằng
văn minh không chỉ là
những gì con người dựng xây bằng đá.
Đôi khi,
đó là lòng tử tế
ta để lại trong một tâm hồn khác.
Đôi khi,
đó là một khúc hát
vẫn còn được nhớ
khi người ca đã đi xa.
Và đôi khi—
chỉ là lòng can đảm
để thức dậy dưới một bình minh khác
và tin rằng
ngày mai vẫn có thể đẹp.
Đêm nay,
dưới bầu trời Châu Phi mênh mang,
tôi đặt trái tim nhỏ bé Việt Nam
bên nhịp đập của lục địa này.
Không có biên giới giữa chúng ta.
Chỉ có gió.
Chỉ có những vì sao.
Chỉ có hai thế giới xa xôi
bỗng nhận ra rằng
chúng vốn vẫn cùng chung
một vầng trăng.
Và nếu một ngày
các thế hệ mai sau hỏi
Châu Phi đã dạy chúng ta điều gì,
tôi sẽ nói:
Hãy lắng nghe trước khi cất lời.
Hãy yêu thương trước khi phán xét.
Hãy nhớ trước khi quên.
Và dù bạn đứng ở bất cứ nơi đâu trên Trái Đất,
hãy để lại nhiều ánh sáng hơn
những gì bạn đã tìm thấy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.