Tôi đến Châu Phi không như người xa lạ,
mà như một kẻ lặng thầm lắng nghe—
lắng nghe sự im vắng ngàn xưa
giữa đất và trời.

Nơi đây, gió còn nhớ những tên gọi
cổ xưa hơn cả những con đường,
và đất đỏ
ôm giữ hơi ấm của muôn vàn dấu chân.

Hoàng hôn buông,
mặt trời chậm rãi khuất sau hàng keo,
như thể chính thiên đường
cũng chẳng nỡ rời xa.

Tôi nghe tiếng trống
vọng đâu đó phía bên kia chân trời—
không chỉ là thanh âm,
mà là nhịp tim
đang gọi ký ức trở về.

Dòng sông mang theo bao câu chuyện
chẳng hỏi ai là người sở hữu.
Trăng khẽ chạm mặt nước,
và bỗng nhiên
đêm hoá thành một khúc ca.

Châu Phi,
em chẳng cần nói gì về tâm hồn mình.

Nó hiện hữu
trong đôi mắt lặng thầm của người mẹ,
trong tiếng cười trẻ nhỏ,
trong những bàn tay kiến tạo,
trong những bước chân nhảy múa,
trong những người già ngồi dưới trời chiều
để mặc cho trí tuệ tìm đến
không một chút vội vàng.

Tôi hiểu rằng
văn minh không chỉ là
những gì con người dựng xây bằng đá.

Đôi khi,
đó là lòng tử tế
ta để lại trong một tâm hồn khác.

Đôi khi,
đó là một khúc hát
vẫn còn được nhớ
khi người ca đã đi xa.

Và đôi khi—
chỉ là lòng can đảm
để thức dậy dưới một bình minh khác
và tin rằng
ngày mai vẫn có thể đẹp.

Đêm nay,
dưới bầu trời Châu Phi mênh mang,
tôi đặt trái tim nhỏ bé Việt Nam
bên nhịp đập của lục địa này.

Không có biên giới giữa chúng ta.

Chỉ có gió.

Chỉ có những vì sao.

Chỉ có hai thế giới xa xôi
bỗng nhận ra rằng
chúng vốn vẫn cùng chung
một vầng trăng.

Và nếu một ngày
các thế hệ mai sau hỏi
Châu Phi đã dạy chúng ta điều gì,

tôi sẽ nói:

Hãy lắng nghe trước khi cất lời.
Hãy yêu thương trước khi phán xét.
Hãy nhớ trước khi quên.
Và dù bạn đứng ở bất cứ nơi đâu trên Trái Đất,
hãy để lại nhiều ánh sáng hơn
những gì bạn đã tìm thấy.


Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 16/8/2026)
(Một cuộc gặp gỡ dịu dàng giữa Việt Nam và Châu Phi—nơi thơ, văn hoá và những tâm hồn cùng chung một vầng trăng).