Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 19:56

Chiều xuân, anh bước chậm ngang con đường biển Vũng Tàu
Gió mặn môi em hong màu ký ức
Một đoá xuân trần gian vừa nở
xanh như mắt người, tròn như trăng mười sáu
làm tim anh khẽ lạc lối quay về.

Tay em trong tay anh
mỏng như một lời thề chưa kịp gọi tên
Chúng ta hát rất khẽ
để mùa xuân tưởng mình vô tình ghé lại
mà ở luôn… trong hơi thở hai đứa mình.

Chiều xuân khác
em ôm nhành hoa tím —
màu của đợi chờ,
màu của chung tình Nam bộ
màu không vội vàng như đời.

Em cười,
mắt biếc long lanh như trăng sa xuống biển
Anh nghe xuân gọi mình
bằng giọng rất quen:
“Thôi, đừng đi đâu nữa…”

Xuân về,
đan áo tím cho hai đứa chung mùa
Xuân về,
tô lại giấc mơ anh bằng màu em mặc
Xuân về,
hoà mắt biếc với trăng non trong ngực
Xuân về…
làm trái cấm chín dần nơi tim người đang yêu.

Chiều xuân,
gió ghen tuông lùa qua tóc rối
tưởng hoa bướm hẹn hò trong mắt em
Anh bỗng thấy mình rất người
rất yếu mềm
trước một mùa xuân biết quyến rũ.

Ta tính chuyện trăm năm
trong khoảnh khắc mong manh nhất
Xuân nghiêng đầu vẽ lên môi em
một nụ hôn có mùi biển,
có mùi tội lỗi ngọt ngào,
và rất… Phạm Trường Giang.


Rạch Dừa, TP. HCM, Việt Nam, ngày 16/01/2026
(Tôi viết trong một chiều xuân chạm ngõ.
Xuân không ở ngoài kia.
Xuân ở lại nơi người biết yêu cho tới cùng).