Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 22:46
Có những thanh âm
không cất thành lời
nhưng vang rất lâu
trong một miền tĩnh lặng…
Có những bước chân
đi qua đời nhau
nhẹ như gió
mà để lại… một mùa bão trong tim.
Ta đã từng
vội vàng đi tìm những điều lớn lao
mà quên mất
một ánh mắt… cũng có thể là vĩnh cửu.
Có những yêu thương
không cần gọi tên
chỉ cần một lần chạm khẽ
đã đủ làm ấm cả một đời người.
Và cũng có khi
giữa muôn vàn ồn ào
ta chỉ mong
được trở về…
là chính mình – bình yên và rất thật.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.