Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/03/2025 01:31

Có những nỗi sầu im lìm trong trái tim mệt nhoài,
Nhân gian hỡi, ai biết chăng?
Duyên phận như gió thoảng qua khói hương,
Chờ đợi những giấc mơ tan biến vào cơn bão hoài nghi.
Để trời cao, tay buông giáng phúc, dẫn lối yêu thương,
Cho chúng sinh mê muội vùi mình trong hạnh phúc vĩnh hằng,
Vợ chồng vướng dây tơ duyên khắc khoải,
Chốn nào không thấm buồn đau,
Khi anh, người đàn ông lỡ lầm,
Phận mỏng manh, như chiếc liễu chao nghiêng.

Nào đâu dám cất lời quân tử,
Với sắc yêu là nghệ thuật của máu, của tim, của thơ và nhạc,
Ta chỉ là những kẻ phụ tình, mang trong mình giấc mơ vỡ vụn,
Nguyện thề, trong kiếp nghèo, kết một đôi, gắn chặt hồn.
Vợ yêu, rót rượu ta say nồng,
Chờ đêm trăng dịu dàng vỡ tan những khổ đau,
Góc yêu thương nơi này, vẹn nguyên như mực son,
Hai trái tim hoà nhịp, uyên ương gối đầu trong khát khao.

Lắng nghe, sao chẳng thấu,
Chút âm vang của miền Đông Nam Bộ quê nhà,
Dù nghèo, dù đau, nhưng trong những nỗi buồn ấy,
Vẫn là nỗi nhớ vẹn nguyên, ngọt ngào, như lời dân ca vọng ra từ đêm trăng thanh.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 28/2/2025.