Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/02/2025 11:44

Ru hời, ru hời, khúc hát xa xăm,
Thả hồn tôi bay trong ngọt ngào mê mẩn,
Vị ngọt ngào, mơ màng đời buồn vui,
Câu trầm bổng, à ơi, vút lên khắp trời.

Lời mẹ ru như nỗi nhớ sâu lắng,
Đánh thức tâm hồn chìm trong mê say,
Từng nhịp ca ấy, như những lời trầm kiếp,
Ngọt ngào, buồn bã, như chiếc lá bay xa.

Kiều nàng xưa, giữa đời trầm lặng,
Tác phẩm Nguyễn Du, từng câu khắc ghi,
Đã bao kiếp người chìm trong bi kịch,
Đâu còn đâu nỗi buồn chia lìa ấy?

Quỳnh Đôi, những trang thơ xưa sắc nét,
Văn võ tuyệt vời, ấm ấp cội nguồn,
Xuân Hương, con sóng vỗ trong biển khơi,
Đậm đà hồn dân tộc, mãi nhớ hoài.

Còn ai tìm về chốn cũ,
Minh Lương ơi, một miền đất mênh mông,
Rau hành cuối núi, cà chua đỏ thắm,
Quả hồng mọng tươi, ngọt ngào khôn nguôi.

Mẹ cha dẫu ở đâu cũng đón,
Mến khách, như bầu trời ấy, đầy ắp yêu thương,
Xuân về, lộc biếc thắm tươi chồi,
Nụ cười năm mới, dâng tràn niềm vui.

Và tôi, hồn lạc trong cánh chim ấy,
Để tiếng hát ru buồn, dịu dàng, ngân vang,
Khúc ca ấy, lãng mạn, bay qua không gian,
Như một đêm tối, chìm trong nỗi nhớ bàng hoàng.

Nhưng trong mỗi tiếng ru ấy, tôi tìm thấy,
Một tình yêu đậm sâu không thể cất thành lời,
Một vết thương không thể hàn gắn,
Chỉ còn lại âm vang, và nỗi niềm thương nhớ.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 22/12/2022