Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm qua 10:57
Chiều nghiêng
một chút nắng
rơi chậm
trên bậc thềm ký ức.
Gió đi ngang đời
không ồn ào
chỉ khẽ chạm
vào nơi ta từng yếu mềm.
Ta nghiện nhau
từ khi chưa dám gọi tên yêu thương,
từ ánh nhìn
nép sau im lặng,
từ bàn tay
chạm nhau
mà tim đã run như gió gặp mùa.
Không phải nghiện men say,
mà nghiện
cách em bước vào đời anh
nhẹ như xuân
nhưng ở lại rất lâu.
Có những ngày
nhân gian đổi màu,
được – mất
đi qua nhau như người lạ.
Chỉ có tình này
không vội vã rời đi,
lặng lẽ
mà bền bỉ
như mạch nước ngầm
nuôi sống một đời khô hạn.
Ta nghiện em
không vì rực rỡ,
mà vì bình yên.
Nghiện một tiếng gọi rất khẽ
cũng đủ
làm lòng mình
hạ giáp.
Nếu một mai
xuân không còn trẻ,
nắng thôi xanh,
tóc mình bạc gió,
xin đừng buồn —
vì trong tim
ta đã kịp
giữ lại
một mùa xuân khác:
mùa xuân
biết thương
và biết ở lại cùng nhau.
Giữa vô thường,
chọn nhau
là một dũng cảm.
Yêu nhau
đến già
là một ân huệ.
Khúc nghiện thương
không cần cai,
vì đó không phải yếu đuối —
đó là khi
ta đủ can đảm
nghiện một người
đến tận cùng nhân nghĩa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.