Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 18/12/2024 14:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Admin vào 20/12/2024 01:05
Not a poem... just a lingering ache,
The wind stays cold, tilting the forlorn sky.
Without moonlight, I wander and break,
The moon of old feels centuries gone by.
Is the cold outside, or the frost in my heart?
The empty streets shiver with silent cries.
That moon’s name—whispered, tearing me apart,
Does the street hear, or the darkness deny?
A fleeting figure, a shadow I mistake,
A hint of the moon, yet just a passing breeze.
My eyes grow hollow, in sorrow’s swift wake,
Every light now dims, as hope starts to freeze.
I miss the moon, yet days slip and fade,
I can’t hold on to the past, not even once.
Oh, if time could rewind, just half a cascade,
I’d vow to keep the moon’s brilliance unsworn.
Street, tell me, where has the moonlight gone?
I’m lost, adrift in this infinite void.
The slender moon calls from skies forlorn,
I long for it... yet it stays out of reach.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 18/12/2024 14:00
Không phải thơ... chỉ là nỗi tơ vương,
Gió vẫn lạnh, nghiêng cả trời hoang hoải.
Thiếu ánh trăng, anh như lạc lối,
Dáng trăng xưa giờ xa tựa trăm năm.
Lạnh đã về, hay lòng buốt âm thầm?
Phố vắng lặng, rét căm lòng nức nở.
Tên trăng đó, anh thì thầm nhắc nhớ,
Phố nghe chăng, hay bóng tối lặng câm?
Dáng người qua, thấp thoáng nét quen lầm,
Ngỡ bóng trăng, hoá chỉ là gió lạ.
Mắt anh sâu, ôi niềm đau vội vã,
Ánh sáng nào nay cũng hoá mù xa.
Nhớ trăng lắm, mà tháng ngày phôi pha,
Anh chẳng níu được trăng xưa một lần nữa.
Nhớ trăng lắm, giá thời gian quay nửa,
Anh hứa rằng chẳng để trăng phai phôi.
Phố ơi phố, có giấu trăng đâu rồi?
Anh lạc mãi giữa miền xa vời vợi.
Ánh trăng gầy, trên cao buông tiếng gọi,
Như khát trăng... mà chẳng với nổi tay...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.