Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 10/10/2025 11:46, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Admin vào 11/10/2025 00:33
There are moments when we forget to see Mother’s brow,
Where silent worries carve their timeless trace.
We’ve grown up, thinking we understand it all—
Yet Mother still lies awake, holding our dreams in grace.
Each wrinkle marks a sleepless night of care,
A dewdrop born from love’s eternal song.
While we wander the world, chasing our dawns,
Mother stays still—to calm the storm in her child’s heart.
We may think her worries have all gone away,
Yet her gentle eyes still follow every path we take.
She smiles—though within, a whisper softly wakes:
“If my child is safe… my heart finds peace today.”
No legend shines brighter than a Mother’s tale—
Not carved in stone, nor bound by fame’s decree.
Just an afternoon… she sits by the doorway’s breeze,
Wind caressing silver hair—her love still endlessly free.
Có những lúc ta quên nhìn trán Mẹ,
Nơi những nếp nhăn sâu còn lại — dấu lặng thầm của nỗi lo dành cho con.
Ta lớn lên, tưởng rằng mình đã hiểu hết mọi chuyện,
Nhưng đâu biết… Mẹ vẫn thức trắng vì con.
Mỗi nếp nhăn là một đêm Mẹ không ngủ,
Là giọt sương của cuộc đời ngưng tụ từ yêu thương và quan tâm.
Ta rong chơi khắp nơi, theo đuổi nhiều con đường trong đời,
Trong khi chỉ Mẹ lặng lẽ giữ cho lòng con khỏi giông bão.
Đôi khi ta nghĩ Mẹ đã hết lo,
Nhưng ánh mắt hiền vẫn dõi theo từng bước đi của ta.
Mẹ mỉm cười… nhưng trong tim, Mẹ thầm thì:
“Chỉ cần con bình an — Mẹ đã mãn nguyện.”
Không huyền thoại nào đẹp hơn huyền thoại Mẹ,
Không khắc trên đá, cũng chẳng gắn với danh vọng.
Chỉ là hình ảnh một buổi chiều — Mẹ ngồi bên hiên xanh,
Gió ru mái tóc bạc, mà lòng vẫn đầy yêu thương và ký ức.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 10/10/2025 11:46
Có những lúc, ta quên nhìn vầng trán Mẹ,
Nơi hằn sâu bao nghĩ suy thầm lặng vì con.
Ta lớn khôn, tưởng mình đã hiểu hết nguồn cơn,
Mà đâu biết… Mẹ vẫn còn thao thức.
Mỗi nếp nhăn là một lần Mẹ thức trắng,
Là giọt sương đời đọng lại giữa yêu thương.
Ta mải rong chơi, giữa cuộc sống đa phương,
Chỉ Mẹ lặng – giữ yên lòng con nổi gió.
Có khi ta ngỡ Mẹ chẳng còn lo nữa,
Nhưng ánh mắt hiền vẫn dõi bước con đi.
Mẹ cười đó… mà trong tim lặng lẽ thầm thì:
“Chỉ cần con bình an – là Mẹ mãn nguyện.”
Huyền thoại nào đẹp bằng huyền thoại Mẹ,
Không trên bia đá, chẳng khắc giữa hư danh.
Chỉ là những buổi chiều – Mẹ ngồi bên hiên xanh,
Gió ru tóc bạc, mà lòng còn thương nhớ…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.