Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 10:39
Hoàng hôn rót mật qua tim
Anh lang thang lại bến xưa mình từng qua
Ly cà phê đắng mặn mà
Quện môi em ướt… như là cơn mưa
Gió nghiêng nghiêng chạm hàng dừa
Nghiêng luôn nỗi nhớ, đong đưa phận người
Nếu yêu là một lỗi đời
Anh xin lạc lối… trọn đời vì em
Nhớ em… nhớ đến êm đềm
Mà sao khoảng lặng gọi tên hững hờ
Nhớ em… qua mấy mùa mơ
Mà tim vẫn cứ dại khờ như xưa
Anh gom chút nắng cuối mùa
Hong trang thơ cũ, cho vừa ấm đông
Ở nơi người có vui không?
Hay em cũng lạc giữa dòng nhớ anh…
Sương buông mờ lối mong manh
Gió xuân xào xạc… trở thành tiếng yêu
Lồng ngực run nhịp cô liêu
Một chiều không gọi… cũng nhiều nhớ thương
Nơi nào chẳng có vấn vương
Nơi đó đâu thể gọi đường tình yêu
Còn đây… kỷ niệm quá nhiều
Nên anh đành viết… một điều: nhớ em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.