Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 28/05/2025 20:16, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 28/05/2025 20:22
Hoàng hôn giăng mắc, tím rịm ngọn đồi
Hôn khúc biệt ly, nắng chiều buồn bã
Hôn lên vành môi, khát khao thuở nào
Ngọt lịm vòng tay, say đắm hồn ta.
Anh đến như con nước lớn, mang theo niềm vui đầy ắp
Cho em quên tháng ngày lận đận, cơ cực đời trôi
Giọng hò anh tha thiết, câu lý tình duyên
Dịu mát tâm hồn, quên hết buồn lo hôm qua.
Hè sang, nắng vẫn hiền khô, chưa vội vàng gay gắt
Lá me rụng lả tả, chiều quê ngây ngất
Tình mình như cây lúa trổ đòng, đơm bông
Chớ có buông tay, dẫu bão giông dậy sóng.
Giữa trời mênh mông, gió lộng như câu hò
Gió đưa giọng anh, ầu ơ tiếng ru
Dẫu biết muộn màng, em vẫn đợi anh về
Tia nắng muộn còn vương, rực rỡ giữa hoàng hôn quê!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.