Trong nôi im lặng,
Những đứa trẻ mơ mà không còn đôi cánh.
Bầu trời quên mất nụ cười,
Nhưng hy vọng vẫn ngân lên giữa tro bụi.

Người mẹ nâng lời cầu nguyện
Trên đổ nát trái tim mình,
Và mỗi giọt lệ rơi xuống
Lại hoá mầm bình minh.

Xin đừng để biên giới giam lòng nhân ái,
Xin đừng để đạn dược làm câm khúc ru đời.
Hoà bình – không chỉ là một lời,
Mà là vết thương vẫn tin vào chữa lành.

Từ tro tàn tuyệt vọng,
Nguyện Gaza trỗi dậy –
Không trong giận dữ,
Mà trong ánh sáng của tha thứ.


P. Rạch Dừa, Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam. ngày 23/10/2025

Bài thơ được viết trong niềm xúc cảm sâu sắc trước nỗi đau chiến tranh và khát vọng hoà bình cho nhân loại.
Tác phẩm là lời cầu nguyện bằng thi ca – nơi ngôn từ trở thành nhịp thở của lòng nhân ái, và ánh sáng tha thứ vượt lên trên mọi hận thù.
Bài thơ hướng đến thông điệp: “Hoà bình không chỉ là một ước mơ – mà là trách nhiệm thiêng liêng của con người với con người.”