Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 26/10/2025 10:10, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Admin vào 26/10/2025 12:20
In the cradle of silence,
Children dream without wings.
The sky forgets how to smile,
Yet hope still hums in the dust.
A mother lifts her prayer
Over the ruins of her heart,
And every tear she drops
Becomes a seed of dawn.
Let no border chain compassion,
Let no bullet mute a lullaby.
Peace is not a word — it is a wound
That still believes in healing.
From the ashes of despair,
May Gaza rise again —
Not in anger,
But in the light of forgiveness.
Trong chiếc nôi của im lặng,
Những đứa trẻ mơ mà không có đôi cánh.
Bầu trời quên mất cách mỉm cười,
Nhưng niềm hy vọng vẫn khe khẽ ngân lên giữa tro bụi.
Người mẹ nâng lời cầu nguyện,
Trên những tàn tích của trái tim mình,
Và mỗi giọt lệ bà rơi xuống
Hoá thành hạt mầm của bình minh.
Xin đừng để biên giới trói buộc lòng nhân ái,
Đừng để viên đạn câm lặng lời ru.
Hoà bình không chỉ là một tiếng nói —
Nó là vết thương vẫn tin vào sự hồi sinh.
Từ tro tàn của tuyệt vọng,
Nguyện cho Gaza đứng dậy lần nữa —
Không trong hận thù,
Mà trong ánh sáng của tha thứ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 26/10/2025 10:10
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Admin
vào 26/10/2025 12:21
Trong nôi im lặng,
Những đứa trẻ mơ mà không còn đôi cánh.
Bầu trời quên mất nụ cười,
Nhưng hy vọng vẫn ngân lên giữa tro bụi.
Người mẹ nâng lời cầu nguyện
Trên đổ nát trái tim mình,
Và mỗi giọt lệ rơi xuống
Lại hoá mầm bình minh.
Xin đừng để biên giới giam lòng nhân ái,
Xin đừng để đạn dược làm câm khúc ru đời.
Hoà bình – không chỉ là một lời,
Mà là vết thương vẫn tin vào chữa lành.
Từ tro tàn tuyệt vọng,
Nguyện Gaza trỗi dậy –
Không trong giận dữ,
Mà trong ánh sáng của tha thứ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.