Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/08/2025 22:09
Hẹn một ngày sau,
Khi nắng hong khô giọt sương đêm,
Gió xuôi chiều thôi ngập ngừng nơi phố cũ,
Ánh ban mai gọi anh
Trở lại con đường quen,
Nhặt giọt nắng vàng,
Gói ghém như giữ hồn mùa,
Đem tặng em –
Người con gái Huế dịu dàng, thương nhớ…
Anh đã hứa…
Và lại hẹn…
Sẽ tìm về…
Nhưng nắng cứ lên,
Mà sao chờ đợi vẫn mỏi mòn…
Sông Hương vẫn lặng lẽ lượn giữa lòng thành phố,
Như giấu một niềm riêng
Cho người còn đứng đó…
Chờ ai…?
Gió lên…
Nắng đã vươn cao…
Mà sao tình ta
Cứ xốn xang tựa khúc nhạc chưa tròn,
Dạt dào vỗ mãi bên bờ mong ngóng…
Rồi một trưa nghiêng bóng,
Gặp em –
Nắng vỡ oà,
Toả vàng rực rỡ
Trên vòm lá xanh cao…
Nắng sông Hương
Trải mượt khắp lối phố phường,
Gom từng sợi nắng,
Mang xuôi về phương Nam ấm áp…
Giọt nắng vương nơi mắt em,
Rạo rực ánh nai tơ
Thắp bừng vũ khúc yêu…
Thầm gửi
Tình sâu nghĩa nặng,
Ngọt ngào như nắng
Giữa đôi tim chờ đợi ngàn năm…
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.