Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 14:11
Biển gọi!
Tổ quốc gọi!
Từ ngàn xưa… sóng vẫn dâng không nghỉ!
Nơi đầu sóng — ngọn gió không bao giờ ngủ,
Có những con người… đứng vững như thành đồng!
Hải đội 33!
Tên gọi ấy — không chỉ là đơn vị…
Mà là niềm tin!
Là ý chí!
Là luỹ thép giữa trùng khơi Tổ quốc!
Các anh giữ biển — không chỉ bằng súng đạn…
Mà bằng trái tim mang hình dáng nhân dân!
Đến với ngư dân — không phải bằng mệnh lệnh,
Mà bằng nghĩa tình sâu nặng, thuỷ chung!
Không vượt ranh!
Không sai phạm!
Không đánh đổi tương lai… bằng lợi ích mong manh!
Mỗi chữ ký hôm nay —
Là lời thề với biển!
Là lời hứa với non sông!
Cờ Tổ quốc tung bay trên đầu sóng,
Đỏ như máu cha ông — chưa bao giờ phai!
Mỗi con tàu ra khơi —
Là một cột mốc sống!
Giữ biển trời… bằng chính cuộc đời mình!
Các anh còn đó… trong những ngày không bão…
Lặng lẽ nhặt rác trên bờ cát…
Âm thầm giữ sạch một vùng xanh…
Một chiếc áo phao — trao đi là sự sống!
Một ngọn đèn pin — thắp sáng cả niềm tin!
Các anh — không chỉ là người lính!
Mà là anh em!
Là điểm tựa!
Là hơi ấm giữa trùng khơi lạnh gió!
Hải đội 33!
Không chỉ bảo vệ chủ quyền —
Mà còn dựng xây thế trận lòng dân!
Để biển Việt Nam —
Không chỉ rộng… mà còn vững!
Không chỉ đẹp… mà còn bền qua phong ba!
Và mai này… khi Tổ quốc vươn mình ra biển lớn…
Người ta sẽ nhớ —
Có những con người…
chưa từng lùi bước!
Hải đội 33!
Như nhịp tim của biển!
Như linh hồn của sóng!
Đập mãi — giữa trùng khơi…
Cho đất nước trường tồn!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.