Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 04/08/2025 16:06

Khẽ thôi… môi chạm môi,
Vị ngọt tình vỡ tan trên đầu lưỡi,
Như tiếng vĩ cầm ngân
Giữa đêm huyền ảo,
Đôi linh hồn tìm nhau
Qua từng nhịp thở,
Ngôn ngữ của xác thịt
Vẽ thành bản tình ca.

Trong mắt em,
Một khu vườn cấm cháy đỏ trong sương,
Anh lạc bước – kẻ hành hương vô vọng,
Ngỡ chạm thiên đường
Mà sợ đánh thức giấc mơ.
Ôm chặt em – ôm cả hoàng hôn đang tàn,
Ôm cả đêm dài đang rực cháy,
Nỗi khát khao lẫn trong hương da thịt.

Nhè nhẹ thôi, anh…
Hãy để tiếng tim mình
Rơi xuống như giọt mật,
Râm ran lay hồn,
Đốt cháy đêm mộng mị,
Dẫn anh qua những bờ bến huyễn hoặc,
Để cơn rạo rực
Hoá ngọn lửa
Dẫn về đảo tiên bí mật.

Khép hàng mi,
Thả mây trắng trôi qua thảo nguyên,
Bướm khẽ chạm cánh hoa,
Hương thơm run rẩy…
Đừng hái vội, anh yêu,
Hãy hôn như vuốt ve một lời cầu nguyện.

Rồi hành trình lên đỉnh…
Mồ hôi kết giọt trên da,
Lửa đêm quấn xiết,
Nhịp tim hoá trống hội
Gõ vào lồng ngực hai kẻ say mê.
Trong mắt anh, sao mai rực sáng,
Em mỉm cười – vội choàng hơi ấm,
Thì thầm:
“Mãi thế nhé… anh yêu…”

Những miền anh từng đến,
Vẫn ẩm ướt hương tình,
Vẫn vang vọng tiếng gọi của da thịt,
Ngược dòng về lại chốn cũ,
Em vẫn khát…
Vẫn nhớ…
Vẫn mong anh…


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 27 tháng 8 năm 2015