Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 11/01/2025 21:22
Một sáng mùa Đông, trên thung lũng xa,
Lạnh giá buốt, xương tê, má hồng đỏ.
Bếp hồng cháy, em ngồi nhớ anh,
Nhớ thương anh, người lính xa xôi, nơi đảo vắng.
Anh, người chiến sĩ, dẫu gian lao,
Hiên ngang đứng, ôm súng canh trời.
Biên cương thẳm, anh vững bước đi,
Lòng chẳng chùn, dù giá lạnh bao la.
Em biết mà, mùa Đông chẳng thể lay
Chuyển ý chí của anh, người lính vững vàng.
Đêm hành quân, mưa gió dầm dề,
Anh vẫn vững, sắt son theo đường biên ải.
Anh ơi, Đông về, giá lạnh về đây,
Nhưng tâm hồn anh, không chút tê tái.
Tình em sưởi ấm, bầu trời thăm thẳm,
Dẫu xa cách, nhưng lòng anh chẳng lạnh.
Tình em – ngọn lửa bùng lên trong gió,
Như hơi ấm mùa Đông, làm dịu mát tâm hồn.
Anh ơi, chẳng sợ bão tố, chẳng sợ đêm dài,
Bởi tình em là ngọn lửa, rực rỡ trong anh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.