Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/02/2026 18:49, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 14/02/2026 16:51
Xuân lại về, mình nắm tay nhau,
Dắt anh em, con cháu
Về quê ngoại đón Tết cổ truyền.
Làng Đại Lý đó — quê mình Thanh Hoá đó,
Đất mặn nồng như câu hò sông Mã,
Như tiếng ru trăng rơi cuối triền đê.
Núi Tràn, núi Đọ còn xanh đến thế,
Sững giữa trời như dáng đứng cha ông.
Ruộng mở gió, mạ non thì thầm tháng Giêng,
Hoa lá biếc hong mùi phù sa mới.
Đào chạm má hồng người thiếu nữ,
Mai nghiêng mình hong nắng đầu xuân.
Xuân vừa ghé qua hiên nhà nhỏ,
Mà lòng đã rưng rưng tự thuở nào.
Anh em con cháu quây quần gói bánh chưng,
Thịt lợn tươi, mỡ hành thơm béo,
Lá dong xanh còn ướt sương chiều.
Tay người lớn nâng niu từng nếp gạo,
Trẻ thơ ríu rít bên hiên,
Con cháu thiếu niên xúm xít tập phụ gói bánh,
Lóng ngóng mà ánh mắt sáng lên như lửa Tết.
Bếp lửa hồng bập bùng suốt canh khuya,
Khói bếp quyện mái nhà thơm mùi tháng Chạp.
Nồi bánh sôi lục bục như nhịp tim quê,
Cả nhà thức cùng nhau chờ trời sáng,
Giữ lửa — như giữ lấy yêu thương.
Các bà, các ông cười trong làn khói mỏng,
Ánh mắt hiền như lửa ủ đông xưa.
Xuân đoàn viên — Tết sum vầy,
Một nén hương trầm dâng lên tổ tiên,
Nghe tim mình lắng lại giữa bao bề năm tháng.
Bao năm đi xa,
Tóc pha sương vẫn nhớ
Bóng tre đầu ngõ, giếng nước sân chùa,
Nhớ cả mùi khói rơm vương trên áo cũ.
Nguyện vun bồi đạo hiếu,
Giữ nghĩa ân sâu nặng dòng tộc,
Để mai sau con cháu
Biết cúi đầu trước cội nguồn,
Và ngẩng cao giữa đất trời xứ Thanh yêu dấu —
Nơi mỗi mùa Xuân
Là một lần ta trở về với chính mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.